Truyện tình ở trang web TruyenTinh.Net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, với nhiều thể loại hấp dẫn. Cùng nhau đắm chìm trong cảm xúc của tình yêu nào các bạn ơi!
Truyện tình » Truyện dài - Tiểu thuyết » Yêu bạn cùng lớp » Phần 101

Yêu bạn cùng lớp

Phần 101

2h chiều, Quỳnh chạy sang phòng em gọi, lần nào cũng thế, ăn sáng, ăn trưa, ăn tối cũng đều sang rủ tụi em hết.

Đoàn em lái xe đi từ khách sạn, đến chỗ bến tàu, gửi xe vào bãi rồi thuê một cái tàu để ra đảo.

Lúc lên tàu chẳng hiểu tụi bạn mặt loz nhấc đâu ra chai rượu, xong lại rủ nhau chơi trò uống xoay vòng, rượu vodka men HN đó mấy bác. Cũng chẳng hiểu sao đến vòng em bao nhiêu lần rồi mà tàu vẫn chưa đến nơi, em để ý ngày thường bọn này uống dở lắm, ấy thế mà hôm đấy mãi không thấy gì chúng nó say, em thì cũng bình thường thôi, chưa say, chưa quay quay nhé @@!

Gần hết chai rượu thì tàu cũng tới nơi, rồi đoàn em xuống đảo chơi, cũng đông khách thăm quan như bọn em đến đây lắm, mang tiếng Đảo Khỉ mà em thấy có mỗi ba khỉ con, chắc mấy con còn lại ở sâu bên trong rồi, khách thì chỉ ở bên ngoài đoạn bãi biển thôi. Trời thì nắng, mà chúng nó cứ rủ em ra tắm biển, công nhận là nước trong xanh thật, cơ mà mấy cái tàu đỗ gần đấy không biết thải ra cái thứ gì xuống biển nữa…

Qua loa về chuyến tham quan đảo là như vậy, ở chơi được tầm 1 tiếng thì bọn em lại bắt tàu để về Cát Bà. Chuyện cũng chẳng có gì đáng nói đâu, cơ mà lúc đi về em bị cảm nắng hay sao ấy, người cứ mệt mệt. Lúc đi về đến khách sạn, tụi nó thay nhau vào tắm, em thì nằm ở giường lại thấy lạnh lạnh, mà rõ ràng tắt điều hòa rồi nhé.

Lúc đấy em tưởng là chỉ hơi mệt tí thôi, nên kêu chúng nó tắm nhanh rồi ra cho em tắm nữa. Tắm xong rồi em ra ngoài nằm, lần này thì em nằm im luôn, chẳng biết clg nữa các bác ạ, rồi em ngủ lúc nào không biết nữa. Chỉ biết là lúc tỉnh dậy thì thấy Quỳnh ngồi ở giường bên cạnh…

Lúc đấy em vẫn còn ý thức được là có Quỳnh, tại còn có thằng Nguyên cạnh, nó thấy em dậy nên bảo Quỳnh cái gì gì ấy (Thằng này ít nói nhưng được cái quan tâm bạn bè lắm, có dịp em kể sau).

Cảm giác lúc đấy đầu em nó nhức nhức, người còn lạnh nữa, nói chung là nửa tỉnh, nửa mê. Rồi thì Quỳnh đưa cho em hộp sữa bảo uống đi, các bác bị mệt thì cũng biết rồi đấy, người chẳng muốn ăn cái méo gì cả!

Quỳnh: Hoàng uống sữa đi.

Em: Thôi, không uống đâu, mệt lắm.

Quỳnh: Thì Hoàng phải uống sữa xong rồi uống thuốc nữa mới khỏi được chứ!?

Em: Đã bảo không uống rồi mà!

Nói rồi em hất hộp sữa ra, xong đầu quay sang hướng khác, lúc đấy mệt nên tính hay cáu bẩn các bác ạ, sau nghĩ lại thấy mình lỗi quá…

Quỳnh: Tớ biết Hoàng mệt không muốn ăn, nên mới mua sữa để Hoàng uống.

Quỳnh: Đến sữa Hoàng cũng không chịu uống, rồi làm sao uống thuốc được, rồi thì làm sao mà khỏi được?

Em: Thôi, tớ mệt lắm, để tớ ngủ đi.

Nói rồi em quay hẳn đi trùm chăn kín người luôn, lúc sau thấy im lặng hẳn, rồi em ngủ đi lúc nào không biết. Lúc tỉnh dậy là 2h sáng, người còn hơi mệt chút, cơ mà ngồi dậy được rồi, mò cái điện thoại thì thấy có 1 cuộc nhỡ, với cả 2 tin nhắn của Trang. Hồi chiều về mệt nên em ngủ, rồi đến tối thì không nhắn tin cho gái được, chắc gái lo lắm.

Đứng dậy định lết vào wc tiểu tiện, mắc tiểu lắm rồi, lúc đứng lên thấy cái khăn ướt ở trên trán rơi xuống, chắc ai đắp cho lúc em ngủ để hạ sốt đây. Đi tiểu xong vào nằm ngủ tiếp, nhìn quanh thấy mấy thằng mặt loz đang ngủ say vl.

Nằm một lúc rồi dần dần cũng đi vào giấc ngủ, lần này em ngủ một mạch đến 6h sáng luôn. Lúc em dậy thì tụi bạn vẫn còn ngủ, người em thì gần như khỏe rồi, đầu cũng không nhức nữa. Tự cảm thấy mình bá vl, mệt mà ngủ sau một đêm khỏe ngay, có bác nào như em không, cứ mệt xong ngủ là sáng hôm sau dậy khỏi luôn, keke?

Vào wc đánh răng, rửa mặt rồi ra ngoài phòng, quay đi, quay lại thấy ở trên cái bàn nhỏ bên cạnh còn vỉ sữa, với vỉ thuốc. Nghĩ lại hôm qua em lỗi quá, tí phải lựa lựa lời rồi xin lỗi mới được…

Trước khi làm điều đấy thì em phải tra tấn mấy thằng mặt loz bạn em đã, em đi sút đít từng thằng một, cái tội em ốm mà không chăm sóc em, đá đít chúng nó xong em té luôn, chúng nó thì sủa om sòm phía sau…

Sáng qua dậy muộn nên chưa có dịp thử không khí ở đây, hôm nay phải thử mới được, nghĩ là làm. Em bắt thang máy lên tầng thượng luôn, công nhận là khung khí buổi sớm trên đảo mát với cả trong lành thật, nó làm cho tinh thần thoải mái hơn nhiều lắm.

Hóng được tầm 15p thì em đi xuống, về phòng thì thấy Quỳnh đang đứng trước cửa phòng em, thời cơ xin lỗi đây rồi.

Em: Quỳnh à?

Quay ra thì đúng là Quỳnh thật, may quá mắt em còn tinh…

Em: À, hôm qua tớ mệt nên…

Em còn chưa kịp nói hết câu thì Quỳnh trả lời luôn:

Quỳnh: Hoàng bảo các bạn dậy chuẩn bị đi ăn sáng đi.

Nói rồi Quỳnh quay đi về phòng luôn, em chỉ kịp nói với theo…

Em: Việc hôm qua… cho tớ xin lỗi nhé @@!

Quỳnh đi rồi nên em cũng vào phòng luôn, gọi mấy thằng mặt loz dậy ăn sáng đã, để tụi nó ngủ hoài.

Em: Dậy ăn sáng đêê!

Nói rồi em lại sút mông từng thằng một, mặc kệ chúng nó có van xin, nài nỉ cho ngủ thêm đi nữa, ai bảo hôm qua bố ốm thì tụi mày đi chơi…

Sau một hồi vận động, thì tụi nó cũng chịu nhấc mông khỏi giường để tranh nhau cái wc, nhìn hài vcđ =)))

Tầm 7h kém thì đoàn em đi ăn sáng, cũng ở khách sạn luôn nên không phải đi xa. Nên gặp mặt Quỳnh mà cứ ngại ngại thế nào ấy, lại được thêm bác gái hỏi thăm nữa, ngại không biết giấu mặt đi đâu…

Bác gái: Hoàng khỏe rồi hả cháu?

Em: Dạ…

Bác gái: Hôm qua mệt quá hả Hoàng, mà sao bữa tối bác không thấy?

Em: Vâng, chắc tại chiều qua ra đảo cháu bị cảm nắng, nên về ốm luôn ạ.

Bác gái: Ừ, hồi tối bác với bác L định sang trông, mà cái Quỳnh nó cứ tranh đấy.

Em: Ơ dạ, thế ạ @@!?

Bác gái: Ừm, cái Quỳnh nó chăm đến tận đêm, bác bảo mãi mới chịu về ngủ đấy nhé!

Nói rồi bác cười cười trêu em…

Quỳnh: Ơ kìa mẹ, đang bữa ăn mà…

Em: Dạ, cháu xin lỗi ạ @@!

Sau câu “xin lỗi” của em thì nguyên cả bàn cùng cười luôn, có mỗi em với Quỳnh là im lặng mà cúi mặt ăn nốt phần sáng của mình.

Bác L: Chị cứ trêu hai đứa nó ngại không dám ăn nữa =)) – Lần này là mẹ thằng Thăng.

Bác L: Mà thằng Hoàng này, xem thế nào rồi cảm ơn bạn đi nhé, để bạn phải thức chăm sóc cả đêm còn gì =)))

Khỏi phải nói, lần này thì lũ bạn em cười như đười ươi, may là xung quanh có người nên đỡ, chứ bình thường chúng nó cười nổ cái nhà cũng được. Nói đến đây em ngại méo chịu được rồi. Cứ tưởng là được bác L cứu nguy, ai ngờ lại bị troll thêm…

Cố gặm nhấm hết bữa sáng của mình, rồi em mới dám xin phép về phòng trước, chứ không ngồi thêm tí nữa có khi lại bị troll thì chết nhục em mất.

Nghĩ thế nào em lại không về phòng, mà chạy lên tầng thượng ngồi cf ngắm cảnh, chỉ biết lên đấy cảm giác nó thoải mái, không phải đối mặt với 4 bước tầng. À quên chưa nhắn tin cho gái từ hôm qua, lại lấy điện thoại ra gửi cho nàng một tin.

Em: Hôm qua anh để điện thoại ở phòng sạc pin, rồi đi chơi với mấy bạn về muộn quá, anh ngủ luôn nên quên nhắn tin cho em.

Gái: Vâng, anh nhắn lại em đỡ lo là được rồi ^^

Em: Ngố thế, anh bị làm sao thì điện thoại thuê bao từ hôm qua rồi…

Thế là em với gái lại nhắn tin một lúc, được nói chuyện với người mình yêu thoải mái lắm các bác ạ, cho dù chỉ là một vài tin nhắn qua lại thôi.

Tầm 8h nắng lên đến đỉnh đầu em mới lọ mọ xuống phòng, lúc xuống thấy ở phòng có mỗi hai thằng Nguyên với Quang.

Em: Ớ, hai thằng kia đi đâu rồi bọn mày?

Quang: Không biết, hai đứa kia không nói gì.

Em: Ờ.

Em: Ê Nguyên, đi ra đây với tao chút mầy.

Nguyên: Ừ…

Quang: Tao đi với, ở phòng một mình chán vl.

Em: Mày ở lại trông phòng đi, mất gì thì sao?

Quang: Ơ, khóa cửa vào thì sợ đéo gì.

Em: Thôi ở đây trông phòng tí đi, tao với thằng Nguyên đi tí rồi về, hai hôm trước mình tao trông phòng mãi có sao?

Quang: Vcl, thôi biến lẹ lẹ đi rồi về…

Nhìn thằng bé thốn vl, cơ mà tại nó với thằng Thăng hay đồng mưu troll em…

Em tính là rủ thằng Nguyên đi uống nước, rồi hỏi lại nó mấy chuyện xảy ra tối qua…

Em thì chỉ nhớ mang máng là có bật Quỳnh thôi, còn mấy chuyện trước đó, rồi thì sau này một tí xảy ra như nào. Thì chỉ có nó và Quỳnh biết thôi, thế nên phải hỏi lại nó, để còn biết cách ứng xử rồi lựa lời mà xin lỗi.

Nguyên: Rủ tao ra đây làm gì vậy?

Em: À, tao muốn nhờ mày chút ấy @@!

Nguyên: Gì thì nói đi, ấp úng vậy mày?

Em: Thật ra tao quý nhất mày…

Nguyên: Dẹp, đm chơi với nhau từ hồi c2, lại còn văn với tao. Có gì nói đi, giúp được tao giúp mày mà!

Mặt thằng bạn nghiêm trọng vãi cả đái, nhìn mặt nó nghiêm túc mà em buồn cười lắm, cơ mà phải cố nhịn cười để còn hỏi, như mấy thằng khác là chúng nó bắt em phải làm một việc gì rồi mới giúp, có mỗi thằng Nguyên là ít nói với nghiêm túc nhất trong nhóm nên mới vậy, thỉnh thoảng troll nó mà nó phát hiện ra thì thôi rồi, dám nó nổi khùng lên đốt nhà em luôn…

Em: Ừm, thì chẳng là… tối qua lúc tao ốm, tao có làm gì quá không?

Nó nhìn em nheo nheo mặt, ra vẻ nghiêm trọng lắm, thôi xong rồi… thằng này tính nó không biết đùa đâu các bác ạ, mặt nó như vậy là xong em rồi.

Em: Có gì mày cứ nói ra, à mà tốt nhất là kể từ lúc đầu đi, lúc mày ở trong phòng, rồi thì đến cuối luôn, cố nhớ đi rồi kể lại cho tao @@!

Nó tiếp tục nhìn em, vẻ mặt kiểu suy nghĩ ghê gớm lắm.

Nguyên: Haizz, tội mày to lắm Hoàng ạ!

Em: Sặc, có gì thì nói lẹ lẹ đi, lại còn dọa tao.

Nó nhìn nhìn em rồi cười, xong nói tiếp…

Nguyên: Lúc ăn cơm tao bảo mày mệt nên không lên được, xong bữa thì Quỳnh thay bác gái xuống thăm mày đấy.

Nguyên: Rồi tao với Quỳnh ở đấy trông mày…

Nguyên: Mà lúc tao ở trong phòng, thấy mày ngủ mà cứ “Trang, Trang…”. À lúc đấy còn có cả Quỳnh nữa.

Nó nhìn em xong cười gian vcl…

Em: Vc, thế cái lúc tao tỉnh dậy thì là lúc nào?

Nguyên: Thì sau đấy một chút, tầm 9h gì đấy.

Em: Rồi tao có nói gì nữa không, mà kể thì kể hết luôn đi…

Nguyên: Mày chặn họng tao thì kể cc à?

Nguyên: Lúc mày tỉnh mà mày nói gì cũng không nhớ à?

Em: Có, rồi sau đấy sao?

Nguyên: Mày chửi người ta như thế rồi nghĩ sao?

Em: Vcl, tao đâu có chửi, mà lúc sau như nào, kể nhanh đi @@!

Nguyên: Thì Quỳnh kệ cmm rồi đi ra ngoài, tao định gọi mà không được.

Nguyên: Lúc sau tầm 15p thì tao thấy Quỳnh đi vào lại, tay cầm theo cái khăn ướt. Một lúc sau thì bác gái sang thăm mày nữa.

Nguyên: Đến tầm 10h hơn thì bọn kia về phòng, muộn rồi nên Quỳnh cũng về luôn. Mà còn dặn tao là tí đi ngủ thì thay khăn ướt cho mày, thế thôi.

Em nghĩ nghĩ một lúc, thế thì vẫn còn có thể cứu vãn được, chắc là tình hình vẫn trong tầm kiểm soát.

Em: Ờ, thôi về phòng đi mày.

Nguyên: Ờ.

Trước khi về phòng em có lượn sang phòng của Quỳnh, thử gõ cửa nhưng mà không có ai, chắc Quỳnh với hai bác đi chơi rồi. Nên em đi về phòng nằm, phòng có ba thằng mà thấy trống vắng vãi, lại lấy điện thoại ra nhắn tin với gái, mà gái bảo là đang bận việc nhà nên thôi.

Được một lúc sau thì hai thằng kia đi chơi về, thấy mặt chúng nó hớn hở lắm.

Quang: Hai bọn mày đi chơi đâu về đấy?

Thăng: Trẻ con biết cái gì chuyện người lớn…

Quang: Đm bắt bố trông phòng nhé.

Thăng: Thằng Hoàng với thằng Nguyên kia nữa còn gì?

Quang: Chúng nó cũng đi nốt, vừa về đấy đm…

Thằng Quang nói xong thì thằng Thăng quay sang nhìn bọn em.

Em: Nhìn gì bố đấy?

Thăng: Hè hè, đôi bạn trẻ đi đâu thế?

Em: Trẻ con biết gì chuyện người lớn?

Thăng: Á à.

Nói rồi nó nháy mắt với thằng Quang, âm mưu định thông em. Cơ mà thằng Quang lại méo hưởng ứng, lần này thì nó theo phe em, thế là em với nó đè thằng Thăng ra thông… Dừng ở đây thôi, nói nữa kinh dị lắm…

Mấy thằng đực rựa ở trong phòng xàm xàm, đợi mãi mà chẳng thấy bác gái với Quỳnh về. Em định nhắn tin hỏi, cơ mà thấy thế nào ấy. Lại lừa lừa mượn điện thoại thằng Thăng nhắn tin hỏi Quỳnh.

Em: Ê Thăng ơi, tao mượn điện thoại mày tí, điện thoại tao không nhận được wifi.

Nói rồi nó đưa điện thoại của nó cho em, thế là em bắt đầu kế hoạch.

Em: Quỳnh với mẹ tớ đi đâu thế – Em lấy đt thằng Thăng nhắn nên phải thế.

Quỳnh: Tớ với mẹ Thăng đi mua chút đồ ấy mà, có gì không Thăng?

Em: Oh, thế bao giờ thì Quỳnh về đến khách sạn?

Quỳnh: Chắc tí nữa, thì cũng sắp xong rồi mà.

Em: Ừm, vậy Quỳnh cứ đi mua đồ tiếp đi, tớ hỏi vậy thôi không có gì đâu.

Mà lúc đấy em còn chưa biết xin lỗi kiểu gì nữa, hay là cứ gọi ra một góc rồi xin lỗi nhỉ @@!

Đến tầm 10h hơn thì Quỳnh với hai bác về đến khách sạn, em vẫn còn phân vân chưa biết làm thế nào. Thôi thì tí nữa tìm cách rồi lựa lời xin lỗi vậy, ngồi nghĩ cách ngu cả người ra mà vẫn chưa có, bình thường em nghĩ nhanh lắm cơ.

Đang nghĩ cách thì có tin nhắn của gái đến, nên thôi tạm gác lại nhắn tin với gái đã. Phải thanh thản đầu óc thì mới nghĩ ra cách được…

Nhắn tin với gái một tí mà vèo cái đã đến bữa trưa rồi, lại lọ mọ vác xác đi ăn. Cả bữa ăn mà em chẳng nói được câu nào, cứ thấy ngại ngại thế nào ấy.

Ăn xong bữa trưa thì đoàn em xuống phòng dọn đồ, rồi trả phòng cho người ta. Đoàn em về lúc 12h trưa thì đến tầm 5h hơn mới về đến HN, về đến HN thì lại gọi bố em ra đón về nhà. Cả buổi cứ loay hoay mãi mà chưa nghĩ ra cách, thôi thì quyết định tối nay đi gặp rồi nói cho lẹ…

Danh sách các phần:
Phần 1Phần 2Phần 3Phần 4Phần 5Phần 6Phần 7Phần 8Phần 9Phần 10Phần 11Phần 12Phần 13Phần 14Phần 15Phần 16Phần 17Phần 18Phần 19Phần 20Phần 21Phần 22Phần 23Phần 24Phần 25Phần 26Phần 27Phần 28Phần 29Phần 30Phần 31Phần 32Phần 33Phần 34Phần 35Phần 36Phần 37Phần 38Phần 39Phần 40Phần 41Phần 42Phần 43Phần 44Phần 45Phần 46Phần 47Phần 48Phần 49Phần 50Phần 51Phần 52Phần 53Phần 54Phần 55Phần 56Phần 57Phần 58Phần 59Phần 60Phần 61Phần 62Phần 63Phần 64Phần 65Phần 66Phần 67Phần 68Phần 69Phần 70Phần 71Phần 72Phần 73Phần 74Phần 75Phần 76Phần 77Phần 78Phần 79Phần 80Phần 81Phần 82Phần 83Phần 84Phần 85Phần 86Phần 87Phần 88Phần 89Phần 90Phần 91Phần 92Phần 93Phần 94Phần 95Phần 96Phần 97Phần 98Phần 99Phần 100Phần 101Phần 102Phần 103Phần 104Phần 105Phần 106Phần 107Phần 108Phần 109Phần 110Phần 111Phần 112Phần 113Phần 114Phần 115Phần 116Phần 117Phần 118Phần 119Phần 120Phần 121Phần 122Phần 123Phần 124Phần 125Phần 126Phần 127Phần 128Phần 129Phần 130Phần 131Phần 132Phần 133Phần 134Phần 135Phần 136Phần 137Phần 138Phần 139Phần 140Phần 141Phần 142Phần 143Phần 144Phần 145Phần 146Phần 147Phần 148Phần 149Phần 150Phần 151Phần 152Phần 153Phần 154Phần 155Phần 156Phần 157Phần 158Phần 159Phần 160Phần 161Phần 162Phần 163Phần 164Phần 165Phần 166Phần 167

Tags: , , , , , , ,

Bình luận

Có thể bạn cũng muốn đọc

Thể loại

Top 10 truyện hay nhất