Truyện tình ở trang web TruyenTinh.Net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, với nhiều thể loại hấp dẫn. Cùng nhau đắm chìm trong cảm xúc của tình yêu nào các bạn ơi!
Truyện tình » Truyện dài - Tiểu thuyết » Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Quyển 2

Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Quyển 2

Bạn đang đọc Quyển 2, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Trọng Sinh Chi Ôn Uyển” tại đây: https://truyentinh.net/tag/trong-sinh-chi-on-uyen/


Phần 1

Ngày hôm đó Ôn Uyển đang tính toán tiền lời trong một tháng từ danh sách sản nghiệp. Cũng không tệ lắm, bây giờ tiền lời mỗi tháng từ danh sách sản nghiệp cộng lại cũng được hơn hai mươi vạn lạng bạc, làm cho Ôn Uyển mừng đến không khép miệng lại được. Nàng đang tính toán, đem tiền lời mấy tháng này toàn bộ gom lại, đưa đến ngân hàng Quảng Nguyên, xem như nhập tiền cổ phần cho cậu hoàng đế.

Trong tất cả những chỗ làm ăn trên danh sách của Ôn Uyển thì cũng chỉ có ngân hàng Quảng Nguyên là không kiếm ra tiền nhiều. Ngay cả Di Viên mới mở đều có năm sáu ngàn lượng bạc thu vào sổ sách. Ôn Uyển dự định, sau này sẽ đem nó làm thành một nơi cho người phú quý trong kinh thành đãi tiệc rượu. Nam có Túy Tương lâu, nữ cũng nên có một nơi tụ họp. Đương nhiên Di viên sẽ là nơi tốt nhất rồi.

“Quận chúa, quận chúa.” Hạ Ảnh lập tức chạy đến. Ôn Uyển nghe giọng nói của nàng trong lòng thoáng chốc chìm xuống, có thể làm cho Hạ Ảnh thất thố, nhất định là xảy ra chuyện lớn. Mà chuyện lớn gì có thể làm cho Ôn Uyển sốt ruột, đương nhiên là xảy ra chuyện rất lớn.

Triệu Vương quả nhiên làm phản rồi. Hằng Vương và Chu Vương còn phụ họa theo. Ngoài ra có hai vị phiên vương khác, cũng gia nhập trận doanh.

Đối với vấn đề đại sự triều chính bậc này, vốn không có liên quan gì đến Ôn Uyển. Nhưng cờ hiệu mà Triệu Vương lấy làm cớ để khởi binh là diệt trừ yêu nghiệt, đất nước có yêu nghiệt, chưa diệt trừ tất sẽ mất nước.

Mà yêu nghiệt hắn nói đương nhiên là Ôn Uyển rồi.

Theo Giác Không đại sư tính ra, vào lúc sáu tuổi thì Ôn Uyển vốn đã chết rồi, nhưng càng về sau Ôn Uyển lại có một loạt thủ đoạn, trí tuệ siêu việt vượt qua người bình thường. Nên Ôn Uyển chỉ có thể là yêu nghiệt, hoặc là yêu nghiệt chiếm cứ thân thể này.

Một nữ oa sáu tuổi, làm sao có thể có những thủ đoạn như thế. Chỉ dùng một ít thời gian, đã có thể tích lũy trên trăm vạn tài phú. Rõ ràng là người phải chết đi, vì sao còn có thể sống êm đẹp như vậy. Còn trở thành cái gì mà thiên hạ đệ nhất tài nữ vân vân, cộng thêm hôn nhân của Ôn Uyển không thuận lợi. Người như vậy, không là yêu nghiệt thì là cái gì.

Triệu vương vốn muốn công kích đương kim hoàng đế. Nhưng lại tìm không ra nhược điểm để công kích. Hoàng đế là được tiên hoàng xác nhận là con trai trưởng nên được sắc phong làm thái tử, còn có khẩu dụ và di chiếu của tiên hoàng, các quan lại cùng tôn thất đều chứng kiến hắn kế vị. Danh chính ngôn thuận nên tìm không thấy điểm để công kích. Hắn lên ngôi xong cũng không có đại khai sát giới. Về phần nói hắn thị huyết khát máu, ngoài những chuyện cũ trước kia ra thì mấy năm trở lại kinh thành này, hắn vẫn luôn cẩn trọng, đều này tất cả triều thần đều rõ như ban ngày.

Hoàng đế đối với việc Triệu vương làm phản đã sớm có chuẩn bị đấy. Vừa được tin tức, liền điều binh khiển tướng, từng bước an bài có trật tự. Không thấy chút bối rối nào. Quần thần nhìn thấy hành động này, tất nhiên biết rõ, hoàng đế đã sớm có chuẩn bị, bên trên ổn thỏa, bên dưới tụ nhiên cũng làm hết chức trách.

Ôn Uyển nghe được Kỳ Mộ tự thỉnh cầu xuất chinh và Hoàng đế cũng đã đồng ý. Trong mắt nàng hiện lên thần sắc lo lắng. Hạ Dao lấy làm kỳ quái hỏi thăm: “Quận chúa, người làm sao vậy?”

Ôn Uyển nhìn những bông hoa trồng trong sân: “Vạn vật tuần hoàn, người cũng giống như vậy.” Tuy nàng tiếp xúc với Kỳ Mộ không nhiều lắm, nhưng Kỳ Mộ bản thân và tài học không tệ. Chỉ là bởi vì hắn giỏi võ, nên đã đem cái đó che dấu đi. Hôm nay hắn ra chiến trường, một khi đã có quân công, sau khi trở về nhất định sẽ được phong Vương. Thái tử tính tình thuần hậu, quyết đoán chưa đủ. Vì ba huynh đệ có cùng mẫu thân nên hiện tại tình cảm không tệ. Nhưng mà tương lai sau này thì sao? Thân huynh đệ cũng khó có thể ngăn cản sự hấp dẫn của cái bảo tọa kia.

Hơn nữa, Ôn Uyển luôn luôn có một loại cảm giác. Nàng cảm giác, cảm thấy dường như có chuyện gì đó xảy ra, vượt xa khỏi sự khống chế của nàng. Không biết có nguy hiểm gì đang đợi nàng, hoặc khảo nghiệm nàng đây. Ôn Uyển nhẹ nhàng thở dài một tiếng, chỉ hi vọng mình nghĩ nhiều rồi.

Về phần nói bị cuốn vào trong tranh giành ngôi vị thái tử, bọn hắn tranh đấu là chuyện của bọn hắn, chỉ cần nàng có thể đạt tới địa vị như Thuần Vương, thì ai có thể làm gì được nàng, đến lúc đó, nàng đứng ở bên ngoài xem cuộc vui là được.

Quân báo, trận đầu thất bại.

Ôn Uyển không cảm thấy bất ngờ. Thần thái quân đội trước khi xuất phát khá vội vàng, vốn nên tu dưỡng một đoạn thời gian rồi mới tái chiến. Nhưng mà tình thế gấp gáp, khí thế phản quân đang tăng mạnh. Trận đầu thất bại, Ôn Uyển cảm thấy quá bình thường rồi.

Chuyện làm cho Ôn Uyển không nghĩ tới chính là, Triệu vương lại tự tay viết cho hoàng đế một lá thư. Nói rõ chỉ cần loại trừ cái yêu nghiệt Ôn Uyển này, thì bọn hắn lập tức rút quân, không gây thêm chiến hỏa. Còn đối ngoại tuyên bố, chỉ cần hoàng đế giết Ôn Uyển, hắn lập tức dẫn đầu để tất cả mọi người rút quân.

Hạ Dao sắc mặt đại biến. Lúc hai quân giao chiến, quân ta lại đang bị đánh bại mà rải lời đồn đãi như vậy, có thể nói là một âm mưu thâm độc. Vì một khi thần tử sợ chết, đoán chừng sẽ dâng tấu, thỉnh cầu hoàng đế đáp ứng yêu cầu của Triệu vương. Dù sao, không ai muốn khiêu khích nổi lên chiến hỏa.

Ôn Uyển gỡ xuống cái vòng phỉ thúy trên tay, cầm ở trong tay thưởng thức, không hề sợ nó sẽ rớt xuống.

Hạ Dao mím môi, nhưng cái gì cũng chưa nói ra.

Ôn Uyển không có chút lo lắng nào, bỏ qua tình cảm như cha con của nàng và hoàng đế. Chỉ dựa vào sau này hoàng đế còn cần nàng giúp đỡ kiếm tiền, nên hoàng đế không có khả năng hi sinh nàng được. Hơn nữa, nếu như hiện tại giết nàng, tất nhiên sẽ làm rét lạnh trái tim của rất nhiều người đi theo hoàng đế. Dù sao, những người trước kia đi theo hoàng đế đều có được địa vị cao, được ban thưởng nhiều. Mà nàng thì cái gì cũng không muốn, còn tận tâm tận lực giúp đỡ hoàng đế trù tính. Nếu như dưới tình huống như vậy, hoàng đế còn muốn giết nàng thì………… Ôn Uyển cười đến quyến rũ. Triệu Vương, nếu như lần này ngươi bị bắt, ta sẽ để cho ngươi sống không bằng chết.

Không ngoài sở liệu của Hạ Dao, quả thực có mấy đại thần dâng sổ con lên, khẩn cầu hoàng đế đồng ý với Triệu Vương, giết Ôn Uyển. Giết Ôn Uyển Quận chúa xong Triệu Vương cũng sẽ không có cớ tiếp tục khởi binh, nếu không sẽ bị người trong thiên hạ phỉ nhổ. Cái sổ con này còn chưa có xử lý tốt, lại có người đưa tới một cái mới.

Hoàng đế giận dữ mắng mỏ, nếu Triệu Vương thật sự là người trung hiếu, như thế nào lại tạo phản. Hoàng đế không nhìn mặt mũi bất cứ ai, trực tiếp hạ thánh chỉ chém chết.

Trên triều đình lúc này chia làm ba phái. Một phái trung lập, một phái chủ trương đánh, một phái chủ trương đem Ôn Uyển đưa ra ngoài dẹp lửa giận của Triệu Vương. Đương nhiên, người của phái thứ ba vô cùng ít, nhưng người của phái thứ ba toàn bộ đều là phần tử ngoan cố.

Thái độ của Hoàng đế rất cứng rắn, ai dám dâng sổ con như vậy, một cái giết một người. Dâng lên hai cái giết cả đôi. Con mắt cũng không chớp lấy một cái.

Nhìn thấy nói với hoàng đế không được, liền sửa đổi đi phủ Tôn Quý Quận chúa.

Từ sau khi tiên hoàng qua đời, Ôn Uyển vẫn một mực ở tại phủ Tôn Quý Quận chúa không có đi ra ngoài. Ở thời điểm này, nàng vẫn bảo trì ít xuất hiện thì tốt hơn. Nhưng đối với tin tức bên ngoài, nàng đều biết rất tường tận. Nàng thật không ngờ những phần tử ngoan cố kia, lại tìm tới cửa của nàng.

Ôn Uyển thả sổ sách trên tay xuống, cười hỏi Hạ Dao: “Ngươi nói xem, có phải những người này tới bảo ta tự vẫn tận trung hiếu nghĩa hay không?”

Hạ Dao mặt đầy sương lạnh: “Nếu như bọn hắn dám, cứ cho bọn hắn đi vào, để xem còn mạng có thể ra ngoài được không?”

Một người họ Dung đi đến phủ, là phần tử nổi danh ngoan cố ở trong triều. Người này quỳ gối trước mặt Ôn Uyển, nói một phen nghiêm nghị như vậy: “Quận chúa, vì thiên hạ muôn dân trăm họ, vì không để gây thêm chiến hỏa nữa, lão thần cầu Quận chúa thành toàn.” Balabala tán tụng cao thượng cùng nhân đức, từ bi cùng thiện lương Ôn Uyển trước kia.

Ôn Uyển nhìn cái lão già cổ hủ này, luôn hàm chứa nụ cười, nhìn xem lão nói đại nghĩa, nói hy sinh vì đại nghĩa, trên mặt một chút thần sắc cũng không thay đổi. Cuối cùng, Dung đại nhân nói đến miệng lưỡi khô khốc.

Lúc này Ôn Uyển mới mỉm cười hỏi: “Nói xong chưa?”

Dung đại nhân nhìn Ôn Uyển, thẳng lưng nói: “Xin Quận chúa nghĩ đến muôn dân trăm họ, thành toàn phần đại nghĩa này.”

Ôn Uyển nở nụ cười, cười đến đầy lệ khí, lạnh lùng nói: “Thiên hạ muôn dân trăm họ, ta lúc nào mà không đối tốt với muôn dân trăm họ thiên hạ rồi. Thật đúng là chuyện cười, người đâu mang xuống, đem thi thể trả lại cho người nhà bọn hắn.” Dám bảo nàng chết, thực cho rằng vì nàng ít xuất hiện, thì mặc họ muốn làm thế nào cũng được hay sao? Ai muốn cho nàng chết, thì đều phải chết.

Tin tức này truyền đi, lại không có người nào dám bảo Ôn Uyển Quận chúa hi sinh vì đại nghĩa nữa. Nhưng cũng vào lúc này, đã xảy ra một chuyện lớn, còn là chuyện làm cho Ôn Uyển bất ngờ.

“ Quận chúa, Hoàng thượng té xỉu ở ngự thư phòng rồi. Thái y chẩn đoán không ra là bệnh gì, người nhanh vào cung xem đi.” Hạ Ảnh được tin tức, lập tức chạy tới nói cho Ôn Uyển.

Ngay cả quần áo Ôn Uyển cũng không kịp đổi, mặc một thân thường phục tiến cung. Đến nội cung khi tiến vào điện Dưỡng Hòa, đã nhìn thấy cậu hoàng đế nằm trên giường, thần sắc bình thản. Bên cạnh, đứng rất nhiều người.

Hoàng hậu, phi tử, thái tử, hoàng tử, cả đám vây quanh chờ đợi trong phòng.

Ôn Uyển vào tẩm cung, đẩy hết tất cả mọi người ra, chạy đến trước giường, trông thấy hoàng đế đã ngủ rồi, ngủ rất bình thản. Tuy nhiên sự bình thản này lại làm cho Ôn Uyển hãi hùng khiếp vía. Cái bộ dạng của Hoàng đế, khiến cho Ôn Uyển nhớ tới lúc trước mình bị trúng độc Thụy mỹ nhân.

Ôn Uyển nhẹ nhàng gọi: “Cậu hoàng đế, cậu hoàng đế người làm sao vậy? Cậu hoàng đế, cậu hoàng đế, người tỉnh lại đi.” Ôn Uyển kêu càng lúc càng lớn, đáng tiếc kêu cả buổi, hoàng đế vẫn không động đậy.

Hoàng hậu vừa định mở miệng thì nhìn thoáng qua hoàng đế ở trên giường một cái. Ánh mắt liền liếc về phía Đức phi vẫn một mực cúi đầu. Đức phi bị hoàng hậu sai sử liền cúi đầu. Lúc ngẩng đầu thì nhẹ giọng nói: “Quận chúa, người như vậy sẽ quấy nhiễu hoàng thượng.”

Ôn Uyển dường như không nghe thấy, chỉ kéo màn che ra rồi đi đến bên giường, thấy Vương thái y đứng ở một bên, nàng vội vàng hỏi: “Vương thái y, cậu hoàng đế cuối cùng là bị bệnh gì, ngươi nói mau, ngươi nói mau đi?” Cậu hoàng đế bị làm sao vậy? Trúng độc? không đúng nha, cậu hoàng đế anh minh thần võ, cùng Triệu Vương chiến đấu nhiều năm như vậy, làm sao có thể trúng chiêu của đối thủ. Không thể, cậu hoàng đế không có việc gì. Ôn Uyển một mực tự nói với mình là phải tỉnh táo, tỉnh táo. Nhưng mà, trong đầu lại toàn vang lên tiếng ong ong.

Trên mặt Vương thái y có vẻ sầu lo: “Quận chúa, Hoàng thượng là do mệt nhọc quá độ nên ngất đi.”

Ôn Uyển không tin liền hỏi lại: “Chỉ là mệt nhọc quá độ mà ngất đi, điều này sao có thể, vậy tại sao ta gọi mà cậu vẫn bất tỉnh? Ngươi không biết? Ngươi làm sao lại không biết?”

Vương thái y cúi đầu nói: “Hoàng thượng, bởi vì mệt nhọc quá độ, dẫn đến phát bệnh không tiện nói ra, cho nên mới té xỉu. Thần, vô năng.”

Ôn Uyển trong đầu ong ong lên. Vô năng, vô năng sao? Vậy cậu, cậu phải làm sao bây giờ? Ôn Uyển toàn thân mềm nhũn, thoáng một cái ngồi dưới đất, không thể nào, không thể nào? Cậu hoàng đế còn trẻ như vậy, đúng là thời điểm trẻ trung khỏe mạnh. Làm sao có thể, làm sao có thể, ở trong mắt Ôn Uyển, hoàng đế ít nhất cũng có thể sống đến niên kỷ lớn như ông ngoại hoàng đế vậy. Cho nên, nàng sớm xuất cung, cho nên, nàng mới không tiến cung. Bởi vì dù sao thời gian gặp mặt còn rất rất rất nhiều.

Ôn Uyển cảm thấy, trời đất như đổ sụp xuống vậy. Cả người ngơ ngác, bây giờ nàng mới biết được, cậu hoàng đế trẻ trung khỏe mạnh, nhưng cũng có thể rời đi bất cứ lúc nào. Cậu Hoàng đế không còn, không còn. Tại sao có thể như vậy, không thể nào, không thể nào? Ôn Uyển mờ mịt, trong miệng lầm bẩm nói.

Danh sách các phần:
Phần 1Phần 2Phần 3Phần 4Phần 5Phần 6Phần 7Phần 8Phần 9Phần 10Phần 11Phần 12Phần 13Phần 14Phần 15Phần 16Phần 17Phần 18Phần 19Phần 20Phần 21Phần 22Phần 23Phần 24Phần 25Phần 26Phần 27Phần 28Phần 29Phần 30Phần 31Phần 32Phần 33Phần 34Phần 35Phần 36Phần 37Phần 38Phần 39Phần 40Phần 41Phần 42Phần 43Phần 44Phần 45Phần 46Phần 47Phần 48Phần 49Phần 50Phần 51Phần 52Phần 53Phần 54Phần 55Phần 56Phần 57Phần 58Phần 59Phần 60Phần 61Phần 62Phần 63Phần 64Phần 65Phần 66Phần 67Phần 68Phần 69Phần 70Phần 71Phần 72Phần 73Phần 74Phần 75Phần 76Phần 77Phần 78Phần 79Phần 80Phần 81Phần 82Phần 83Phần 84Phần 85Phần 86Phần 87Phần 88Phần 89Phần 90Phần 91Phần 92Phần 93Phần 94Phần 95Phần 96Phần 97Phần 98Phần 99Phần 100Phần 101Phần 102Phần 103Phần 104Phần 105Phần 106Phần 107Phần 108Phần 109Phần 110Phần 111Phần 112Phần 113Phần 114Phần 115Phần 116Phần 117Phần 118Phần 119Phần 120Phần 121Phần 122Phần 123Phần 124Phần 125Phần 126Phần 127Phần 128Phần 129Phần 130Phần 131Phần 132Phần 133Phần 134Phần 135Phần 136Phần 137Phần 138Phần 139Phần 140Phần 141Phần 142Phần 143Phần 144Phần 145Phần 146Phần 147Phần 148Phần 149Phần 150Phần 151Phần 152Phần 153Phần 154Phần 155Phần 156Phần 157Phần 158Phần 159Phần 160Phần 161Phần 162Phần 163Phần 164Phần 165Phần 166Phần 167Phần 168Phần 169Phần 170Phần 171Phần 172Phần 173Phần 174Phần 175Phần 176Phần 177Phần 178Phần 179Phần 180Phần 181Phần 182Phần 183Phần 184Phần 185Phần 186Phần 187Phần 188Phần 189Phần 190Phần 191Phần 192Phần 193Phần 194Phần 195Phần 196Phần 197Phần 198Phần 199Phần 200Phần 201Phần 202Phần 203Phần 204Phần 205Phần 206Phần 207Phần 208Phần 209Phần 210Phần 211Phần 212Phần 213Phần 214Phần 215Phần 216Phần 217Phần 218Phần 219Phần 220Phần 221Phần 222Phần 223Phần 224Phần 225Phần 226Phần 227Phần 228Phần 229Phần 230Phần 231Phần 232Phần 233Phần 234Phần 235Phần 236Phần 237Phần 238Phần 239Phần 240Phần 241Phần 242Phần 243Phần 244Phần 245Phần 246Phần 247Phần 248Phần 249Phần 250Phần 251Phần 252Phần 253Phần 254Phần 255Phần 256Phần 257Phần 258Phần 259Phần 260Phần 261Phần 262Phần 263Phần 264Phần 265Phần 266Phần 267Phần 268Phần 269Phần 270Phần 271Phần 272Phần 273Phần 274Phần 275Phần 276Phần 277Phần 278Phần 279Phần 280Phần 281Phần 282Phần 283Phần 284Phần 285Phần 286Phần 287Phần 288Phần 289Phần 290Phần 291Phần 292Phần 293Phần 294Phần 295Phần 296Phần 297Phần 298Phần 299Phần 300

Tags: , , , , , , ,

Bình luận

Có thể bạn cũng muốn đọc

Thể loại

Top 10 truyện hay nhất