Truyện tình ở trang web TruyenTinh.Net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, với nhiều thể loại hấp dẫn. Cùng nhau đắm chìm trong cảm xúc của tình yêu nào các bạn ơi!
Truyện tình » Truyện dài - Tiểu thuyết » Phu quân muốn em … vợ

Phu quân muốn em … vợ

Nắng sớm xuất hiện.

Chung Uyển Ước theo phu quân cùng nhau đứng lên, đỏ ửng thẹn thùng nhàn nhạt hiện lên hai gò má của nàng. Thỉnh thoảng nhìn lén phu quân tuấn tú vẻ mặt ôn nhu kia, đôi mắt nàng mềm mại đáng yêu giống như là chứa đầy xuân thủy, lóe ra ánh sáng lấp lánh.

Hắn ở bên giường, cúi người, mang hài tú hoa giúp nàng. Nàng nhón chân lên, kéo qua xiêm y đã chuẩn bị tốt, giúp hắn mặc triều phục.

Hành động hai người thoạt nhìn giống như người làm hầu hạ chủ tử, nhưng giữa giơ tay nhấc chân lúc nào cũng nhu hòa săn sóc lẫn nhau, lại tràn đầy ngọt ngào ấm áp mà chở ở tình nhân mới có.

Uyển Ước níu lấy đai lưng phu quân, có chút không nỡ buông ra, cho dù là xa cách trong chốc lát, nàng cũng không muốn.

Ngoài phòng, mặt trời rực rỡ đã dần lên cao …

‘Phu nhân, hôm nay thức dậy muộn. Đã nhanh đến giờ lâm triều rồi, ta liền không thể giúp nàng trang điểm.’ Đường Cẩn Tư vừa sửa sang lại dung nhan, vừa mở cửa gọi nha hoàn bưng đồ ăn sáng.

Uyển Ước ôn thuần gật đầu, từ từ buông tay ra níu lấy hắn nữa.

Từ khi gả vào Đường gia tới nay, nàng cùng phu quân thập phần ân ái. Hắn lịch sự nho nhã, dễ dàng thu phục lòng của nàng, khiến nàng cam tâm tình nguyện hầu hạ hắn, yên tâm mà không muốn xa rời hắn.

‘Ta đi trước.’ Đường Cẩn Tư ăn vài thứ, liền vội vàng rời đi, đến hoàng cung trước.

Uyển Ước tiễn hắn đến ngoài viện, ánh mắt lưu luyến không rời nhìn chăm chú vào thân ảnh tuấn dật của hắn. Thấy thế nào cũng không chán ghét.

Nàng bất khả tư nghị mê luyến hắn, tình cảm ngày càng sâu hơn.

Trước khi lập gia đình, Uyển Ước chưa bao giờ nghĩ tới, nàng sẽ may mắn gả cho một trượng phu hài lòng hợp ý như thế. Hơn nữa lại còn thích hắn như vậy.

‘Phu nhân.’ một đứa nha hoàn từ viện chạy bộ đến.

Phủ đệ của Đường Cẩn Tư diện tích thập phần rộng lớn, chỉ riêng viện của hai vợ chồng bọn họ, đã là một tòa tửu lầu lớn rồi.

Nha hoàn đi đến trước người Uyển Ước, hành lễ thông báo,‘Nhị tiểu thư nhà phu nhân tới chơi.’

Uyển Ước vừa nghe, vui vẻ nói:‘Mời nàng tới đây.’

Một lát sau, muội muội sinh đôi của Uyển Ước là Chung Uyển Diễn, mang theo một chút vật phẩm nhà mẹ đẻ cho, đi vào viện của Uyển Ước.

‘Tỷ tỷ, lâu rồi không gặp, có nhớ muội muội hay không?’

Uyển Ước lôi kéo muội muội hoạt bát đáng yêu đi vào trong phòng, cười nói:‘Ngươi tiểu tinh nghịch này, nghe nói muội đẩy một hôn sự ra khỏi cửa đúng không? Ta đang muốn tìm muội để lên tiếng hỏi cho ra nhẽ đây!’

‘Tỷ tỷ nói đúng là Tiêu gia cầu hôn?’

‘Vì cái gì cự tuyệt?’ Uyển Ước vào đến trong phòng, lập tức cho nhà hoàn của nàng lui hết xuống, cùng muội muội tâm sự.

‘Vị Tiếu Dương kia nha! Muội đã từng lúc du ngoạn trên đường phố len lén gặp qua hắn một lần, lớn lên chẳng có gì đặc sắc.’ Uyển Diễn vụng trộm thè lưỡi, ghét bỏ nói:‘Không đẹp mắt bằng tỷ phu!’

Uyển Ước nụ cười ửng đỏ. Nhắc tới tướng mạo phu quân nhà mình, nàng ngoại trừ say mê, không còn lời nào để nói.

Lúc trước nhìn thấy Đường Cẩn Tư, nàng cơ hồ là vừa gặp đã thương. Nghe cha mẹ nói hắn có ý cưới vợ, nàng lại càng mừng thầm trong bụng, thấp thỏm bất an, suy tính thiệt hơn, cho đến khi lấy hắn mới bình phục được nội tâm xôn xao.

‘Tỷ tỷ mặt đỏ cái gì? Là công nhận lời của muội muội, hay là lại thèm muốn tướng mạo tỷ phu rồi?’

Uyển Diễn trêu chọc làm Uyển Ước càng thêm thẹn thùng.

‘Nói cái gì mà thèm muốn, muội cho là ta nhấm nháp mỹ thực à?’ nàng giống như giận lại không phải là giận liếc muội muội một cái, nghiêm chỉnh khuyên bảo,‘Uyển Diễn, không cần phải tính trẻ con nữ. Tướng mạo không thể làm ra cơm ăn, muội cũng không hiểu rõ người ta, lựa chọn vị hôn phu không thể trông mặt mà bắt hình dong.’

‘Xem người đầu tiên không phải là xem tướng mạo? Nếu như ngay cả tướng mạo đều xem không thuận mắt, muội như thế nào có thể cùng hắn bái đường, động phòng, cùng sinh con dưỡng cái?’ Uyển Diễn chép miệng, phản bác.

Uyển Ước than nhẹ. Muội muội cùng nàng, diện mạo giống nhau, tính tình nhưng lại trống đánh xuôi, kèn thổi ngược.

Muội muội hiếu động hoạt bát, mà nàng……

‘Tỷ tỷ, đừng nói nữa làm mất hứng.’ Uyển Diễn lắc lắc tay Uyển Ước, phá vỡ trầm tư của nàng, cõi lòng đầy hứng thú hỏi:‘Tỷ cùng tỷ phu chung đụng có được không?’

‘Hắn đối với ta rất ôn nhu, không có một chút tính tình ngạo mạn của quan lớn triều đình.’ Uyển Ước ngượng ngùng cười một tiếng, thủy mâu yêu kiều hàm chứa hạnh phúc quang mang.

Uyển Diễn thấy thế, khẽ nhíu mày, thần sắc có chút phức tạp.‘Tỷ, ta luôn không hiểu. xét thân phận cùng địa vị của tỷ phu, làm sao có thể sẽ hướng nhà chúng ta cầu hôn?’

Từ xưa, thương nhân địa vị thấp nhất, mà tỷ muội Chung thị gia tộc từ xưa đều là dân buôn bán, thân phận cũng không cao quý.

‘Việc này ta cũng đã hỏi qua.’ Uyển Ước thẹn đỏ mặt nói:‘Hắn nói có một lần ở trên đường nhìn thấy ta, liền hướng người hỏi thăm ta là nữ nhi nhà ai, biết rõ ta chưa gả liền vội vã tới cầu hôn. Cũng không thèm để ý môn hộ có kém hơn hay không.’

‘Tỷ tỷ rất ít ra khỏi cửa, hắn ở trên con đường nào gặp qua tỷ?’ Uyển Diễn không quá tin tưởng, nào có chuyện trùng hợp như vậy?

‘Ta ngại hỏi nhiều.’

Uyển Diễn tròng mắt đi lòng vòng, nhỏ giọng nói:‘Tỷ tỷ cùng ta ngày thường giống nhau như đúc, hắn ở trên đường nhìn, như thế nào phân biệt ra được ai là tỷ tỷ, ai là muội muội?’

Uyển Ước sững sờ, lập tức hiểu được ám hiệu của muội muội. Nàng nhìn chăm chú quan sát muội muội, phát giác Uyển Diễn trong mắt cất giấu một chút mất mát.

Uyển Ước thương yêu giơ tay lên, khẽ vuốt trán muội muội.‘Uyển Diễn, ta lấy chồng, một mình ngươi ở nhà, tịch mịch sao?’

Uyển Diễn cắn cắn miệng, gật đầu xin lỗi.‘Ta…… Không muốn cùng tỷ tách ra.’

‘Đừng buồn. Ta cầu xin tỷ phu muội giúp muội tìm một lang quân diện mạo như ý, thế nào?’

Uyển Diễn đi tới gần ôm lấy Uyển Ước,‘Chúng ta từ nhỏ đến lớn đều ở cùng nhau, vì cái gì hôm nay người một nhà biến thành hai nhà rồi?’

‘Sớm muộn gì muội cũng sẽ lập gia đình, tự nhiên thành nhà mình. Hảo muội muội, Muội sẽ không tịch mịch quá lâu. Tỷ tỷ đáp ứng muội, sẽ thường xuyên trở về thăm muội.’

Uyển Ước cử chỉ quan ái ngôn hành làm Uyển Diễn ngực càng buồn bực. Nàng làm cúi đầu giống như làm nũng, đầu chôn ở bả vai Uyển Ước, không nói một lời.

Uyển Ước thở dài cảm thán, biết mình có cuộc hôn nhân tốt đẹp sẽ khiến muội muội cảm thấy tủi thân. Nhưng lại không biết làm thế nào an ủi muội muội, chỉ có thể giữ nàng ở lại ăn cơm, cùng nàng nói chuyện nhiều một chút, dụ dỗ nàng vui vẻ.

Thời gian qua mau, chỉ chớp mắt, nửa ngày đã qua.

Uyển Diễn tại Đường gia dùng bữa, không yên lòng cáo biệt tỷ tỷ. Chưa ra khỏi cửa chính Đường gia, rất xa, liền nhìn thấy tỷ phu người mặc quan phục.

Ở chỗ gấp khúc ngay giữa hành lang, Đường Cẩn Tư nhanh nhẹn hướng thân ảnh đẹp như tranh vẽ phía trước đi đến.

Uyển Diễn tâm vừa động, bước đi về phía trước, chủ động lên tiếng:‘Tỷ phu.’

Đường Cẩn Tư đến gần, thấy dung nhan cùng thê tử giống y hệt, đối diện với mình mở nụ cười tươi tắn. Phát giác ra có chút hoảng hốt, phảng phất như lại gặp được nụ cười có lúm đồng tiền lúc ban đầu tại Phục Hổ sơn làm hắn động tâm,.

‘Muội muội đến thăm Uyển Ước sao?’ Đường Cẩn Tư thật nhanh thu lại tâm tư mê loạn.

Uyển Diễn cúi cúi người, hỏi lại:‘Tỷ phu bên ngoài đã dùng cơm rồi?’

‘Là đồng liêu mời cơm, chối từ không được.’ Đường Cẩn Tư nhẹ giọng lời nói nhỏ nhẹ, thần thái lịch sự nho nhã, làm người ta như tắm gió xuân.

Nơi hành lang gấp khúc, thực đầy hoa cỏ sum suê. Uyển Diễn lơ đãng nhìn về phía bụi hoa, thuận miệng nói:‘ Mẫu Đơn nhà tỷ phu nở đặc biệt xinh đẹp.’

Đường Cẩn Tư phát giác trong lời nói của nàng có ý, không nhanh không chậm phân phó người làm chung quanh,‘Các ngươi đi hái Mẫu Đơn, bỏ đầy hai cái giỏ, đưa đến Chung gia.’

‘Tỷ phu phí tâm.’ Uyển Diễn chờ người bên cạnh tứ tán ra, lúc này mới to gan nhìn thẳng Đường Cẩn Tư, có dụng ý khác nói:‘Tỷ tỷ thực rất may mắn.’

Đường Cẩn Tư cười nhưng không nói, phát hiện lời nói và hành động của Uyển Diễn không giống Uyển Ước nghiêm túc như vậy.

Trước khi cùng Uyển Ước thành thân, hắn cũng chỉ gặp qua Uyển Diễn một lần, chưa từng quen biết sâu đậm, cũng chưa từng bắt chuyện qua, cũng không hiểu rõ con người của nàng. Hôm nay gặp lại, hắn đột nhiên cảm giác được…… Uyển Diễn so với Uyển Ước càng chói mắt hơn.

‘Tỷ phu, Uyển Diễn mạo muội hỏi qua tỷ tỷ, dùng thân phận của tỷ phu tại sao lại đối với tỷ tỷ có nhiều ưu ái như vậy?’ Uyển Diễn duy trì khoảng cách cùng Đường Cẩn Tư, sâu kín nói:‘Tỷ tỷ nói cho ta biết, nguyên nhân là vì tỷ phu từng ở trên đường gặp qua tỷ tỷ.’

‘Đúng vậy.’ nói đến ngày gặp gỡ đó, Đường Cẩn Tư luôn luôn vững tâm, cảm giác ấy tự hồ vẫn luôn ở trong người.

Lúc trước, phảng phất thấy được bảo bối không thể thiếu trong cuộc đời, hắn như mất lý trí. Khát vọng lập tức lấy được nàng, chính là cô nương thản nhiên cười nói kia.

Hiện tại, mặc dù thành công cưới nàng vào cửa, nhưng khi chung đụng, hắn lại phát hiện có chút cổ quái, tựa hồ cô gái hắn nhất kiến chung tình, không phải là Uyển Ước.

Hay hoặc là, khi đó động tâm chỉ là ảo giác?

Đường Cẩn Tư không thể nào hiểu được. Bất quá, hắn có kiên nhẫn, cũng tin tưởng giữa phu thê không thể dùng cách kinh doanh để soi xét được. Hắn không vội mà đối với Uyển Ước, đối với động tâm của hắn ngay lúc đó, khẳng định điều gì.

‘Uyển Diễn có thể không đường đột hỏi tỷ phu, tỷ phu là ở nơi nào cùng tỷ tỷ từng gặp nhau?’

Nàng không hợp lễ nghi truy vấn, nhiễu loạn Đường Cẩn Tư nhớ lại.

Hắn ngưng mắt nhìn đôi mắt trong suốt của Uyển Diễn, không ngại nàng đường đột, trả lời:‘Năm ngoái cuối tháng tám, trên Phục Hổ sơn.’

Uyển Diễn ngạc nhiên,‘Lúc ấy muội cùng với tỷ tỷ ở cùng một chỗ.’

‘Ta biết, các ngươi cưỡi cùng con ngựa, ngươi ngồi ở phía trước, nàng ngồi đằng sau.’ hắn nghe được nhất thanh nhị sở*.

*Nhất thanh nhị sở: Một hai rõ ràng.

‘Không đúng!’ Uyển Diễn vội vàng sửa lại,‘Ngồi người phía sau là ta!’

Đường Cẩn Tư âm thầm kinh ngạc, bình tĩnh nói:‘Ta hỏi qua không ít người, xác định ngồi ở đằng sau chính là Uyển Ước, ta cũng vậy hướng song thân các ngươi xác nhận qua.’

Cô gái trước khi lấy chồng, không có cách nào lén lút cùng nam tử xa lạ qua lại. Sau khi Đường Cẩn Tư cầu hôn, chỉ biết Chung gia phụ mẫu mang theo hai nữ nhi cùng hắn bên ngoài gặp mặt một lát, cũng không nói chuyện gì với nhau. Hắn hơi quan sát, nhất định Uyển Ước là cô gái hắn muốn.

Không ngờ, Uyển Diễn lại vào lúc này đẩy ngã hắn chứng thực qua phán đoán của hắn là sai lầm. …

‘Tỷ tỷ không giỏi cưỡi ngựa, ngày đó, thật sự là muội ngồi ở đằng sau, khống chế con ngựa. Tỷ phu, huynh thực sự nhận lầm chúng ta.’

‘Vì sao thân nhân các ngươi đều nói người cưỡi ngựa là tỷ tỷ muội?’

‘Vốn là nàng nói muốn cưỡi ngựa. Về sau lúc lên ngựa, nàng đột nhiên cảm thấy khó chịu, tạm thời cùng muội thay đổi vị trí. Chúng ta thường xuyên mặc xiêm y giống nhau, người ngoài không dễ dàng phân biệt. Loại chuyện nhỏ nhặt này, chúng ta cũng không có cần thiết hướng người khác nói rõ.’

Đường Cẩn Tư im lặng. Hắn chọn lầm người rồi?

Vợ của hắn, không phải là người làm hắn động tâm, là cô gái hắn khát vọng?

‘Tỷ phu nếu không tin, có thể trực tiếp hỏi tỷ tỷ.’

Uyển Diễn quan sát thấy Đường Cẩn Tư sắc mặt bình thản, từ dung nhan dung nhan của hắn bắt không được chút tâm tình nào. Nhưng mà nàng tin tưởng, lần này nói chuyện với nhau, đã ảnh hưởng tới hắn.

Đường Cẩn Tư mang nghi ngờ, trở lại phòng ngủ, tân hôn thê tử đang nằm dài trên giường nghỉ ngơi.

Hắn ý bảo nha hoàn chớ có lên tiếng lui ra, chính là lặng lẽ đi đến bên cạnh Uyển Ước, hắn cúi đầu, nhìn kỹ khuôn mặt nàng điềm tĩnh ngủ.

Nàng có khuôn mặt tinh tế, lông mày dài nhỏ, mũi cũng rất nhỏ, cùng với môi anh đào non mềm.

Mỹ nhân hắn đã gặp nhiều, Uyển Ước tướng mạo mặc dù đẹp, cũng không phải là đẹp nhất trong số người hắn từng gặp. Nhưng, hắn chỉ vì nàng mà động tâm.

Sau giờ ngọ gió thổi nhè nhẹ tại nơi ấy gặp gỡ nàng, lúc ấy nàng cười đến tươi sáng như vậy, có thể nói như là như ánh nắng hòa tan băng tuyết.

Nhưng hôm nay, có người nói cho hắn biết, cô gái hắn gặp hôm ấy không phải là nàng!

Thê tử hắn cưới vào cửa…… Không phải là người hắn muốn?

Đường Cẩn Tư không tiếng động cười khổ. Hắn cũng có lúc phạm hồ đồ?

Tags: , ,

Bình luận

Có thể bạn cũng muốn đọc

Thể loại

Top 10 truyện hay nhất