Truyện tình ở trang web TruyệnNgônTình.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, với nhiều thể loại hấp dẫn. Cùng nhau đắm chìm trong cảm xúc của tình yêu nào các bạn ơi!
Truyện tình » Truyện dài - Tiểu thuyết » Phi Duyệt Quân Tâm » Phần 171

Phi Duyệt Quân Tâm

Phần 171

Tra Tiểu Tân tay cầm lá cờ đứng ở cửa thành ra hiệu, thần sắc trang nghiêm một thân thuần trắng tà áo theo gió cuồng bay,ở nơi này khói thuốc súng chiến hỏa rơi xuống biên cương, hạt bụi nhỏ bất nhiễm. Có nàng chỉ huy, quân lính của Lâu Lan như có một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm,ép Gia Luật Hằng dẫn binh bức đến biên cương,bọn họ chạy ra ngoài, liền trở về Ấp quốc.

Đoạt từng cái mất đi, cuối cùng phản bồi biên cương quốc gia,con ngươi của Gia Luật Hằng càng thâm sâu, nhìn nữ tử trên thành lâu hô mưa gọi gió,tay cằm roi giương cao, hắn giục ngựa mà đi.

“Giết!Xông lên!”

“A a a!”

Tiếng giết,tiếng đao kiếm, chiến hỏa liên miên không ngừng, khói đặc nhuốm đầy bầu trời vốn trong suốt,bị đè nén trên đỉnh đầu.

Gia Luật Hằng nhìn vẻ mặt không sợ hãi, nữ tử tiếp tục vung cờ, cuối cùng ngón tay giữa chậm rãi thu hồi, hắn thu lại cảm xúc phiền muộn hô: “Tiểu Tân.”

Tra Tiểu Tân lưng cứng đờ, chậm rãi quay đầu lại nhìn lại hắn, nam tử trước mắt một thân trang nhung,cái cổ cột khăn đỏ, nói không nên lời tư thế oai hùng tiêu sái.

“Ha ha, không biết ta ?” Tuy là nói đùa hắn nói cũng là cực trầm trọng, một đôi con ngươi đen nhìn chằm chằm nàng không dời không nháy mắt, tay khẩn trương ra mồ hôi.

“A Hằng, 9527, Như Hoa, Gia Luật Hằng…” Nàng nhìn hắn chậm rãi đọc ra vài cái tên, chú ý tới vẻ mặt hắn nghe thấy mấy tên này liền biến hóa, nàng bướng bỉnh cười cười: “Ta rốt cuộc nên kêu ngươi là gì nha? Vương tử?”

Gia Luật Hằng xấu hổ nhất thời không biết nên nói cái gì, nhìn thoáng qua tình hình chiến đấu kịch liệt mới nhớ tới mục đích bản thân tìm đến nàng, nhìn lại một gương mặt trái xoan xinh đẹp, hắn vươn tay: “Theo ta đi.” Hắn biết nàng sẽ không theo bản thân đi, nhưng vẫn làm như vậy , buồn cười sao?Thế nhưng hắn lại muốn dùng lời nói cự tuyệt của nàng để chọc giận bản thân làm chuyện mà bản thân muốn làm mà không dám làm.

Tra Tiểu Tân hi hi ha ha: “Đi với ngươi đến nơi nào ?Hữu cầu tất ứng sao?”

Hắn nhất thời ngớ ra, nghe được mấy chữ hữu cầu tất ứng trong lòng lại ấm áp, không khỏi hoài niệm.

“Như Hoa, ta còn là gọi có thể gọi ngươi là Như Hoa sao, nhiều tên như vậy nhưng ta thích nhất chính là tên này .” Tra Tiểu Tân mỉm cười nói, phảng phất nhớ lại trước kia một đoạn thời gian không buồn không lo, dừng một chút lại nói: “NhưNhoa, có thể không đánh giặc hay không, không đánh giặc sẽ không cần ngươi chết ta sống , ta có thể khuyên Lâu Lan ngừng binh, chỉ cần các ngươi không tiến công…”

“Không thể nào.” Hắn nói như đinh đóng cột, chiến tranh là nam nhân chứng minh thực lực của chính mình, quân vương thực hiện kế hoạch bá nghiệp duy nhất phương, làm sao có thể ngưng? !

Tra Tiểu Tân không thể lí giải nhìn khuôn mặt kiên nghị tuấn lãng của hắn, nhất thời không biết nói cái gì đó.

Gia Luật Hằng cảm nhận được không khí cứng ngắc, không muốn giải thích cái gì, chỉ vươn tay đưa tới nàng trước mặt chăm chú nhìn nàng nói: “Theo ta.” Ngữ khí cường ngạnh, có khí phách đế vương bẩm sinh.

Nàng không đưa tay, cũng không nói chuyện, chỉ nhìn hắn, nàng dùng ánh mắt hắn chưa từng thấy qua, yên tĩnh,hoang mang,và tiếc nuối .

Tay đưa ra ở trong không khí chậm rãi hóa đá, phổi giống như có một nỗi hờn dỗi không thể tản ra đến mức hô hấp của hắn có chút khó khăn,Gia Luật Hằng miễn cưỡng cười, thu hồi tay xoay người đoạn tuyệt quan hệ rời đi.Tra Tiểu Tân thấy hắn cứ như vậy mà đi, mở miệng muốn nói cái gì, nhưng vẫn trơ mắt nhìn hắn giục ngựa theo cửa thành chạy ra, tư thế oai hùng ào ào.

Tất cả đều không thể quay trở về như trước được.

Một phen ác chiến cuối cùng hộ thành cũng thành công đoạt được, ngàn vạn binh lính đồng loạt hoan hô, hát vang,trong thành nhiều thi thể dính máu, đây là chiến tranh tàn nhẫn, người thắng làm vua người thua làm giặc.Lá cờ của Ấp quốc bị bọn lính tùy ý xé bỏ, giẫm lên, mà lá cờ của Kỳ quốc tung bay trên thành lâu,màu đỏ khí phách.

“Lâu tướng vạn tuế!”

“Thập tam vương phi vạn tuế!”

“Kỳ quốc vạn tuế!”

Bọn lính hoan hô hát vang, đem Tra Tiểu Tân và Lâu Lan cùng giơ lên cao,Tra Tiểu Tân sợ tới mức liên tục thét chói tai, trên mặt cũng là tràn đầy tươi cười, ngoái đầu nhìn lại hắn một cái, hắn vừa vặn nhìn nàng,thân thể hai người liên tiếp được vung lên,tay duỗi ra, dường như có thể chạm đến, nhu tình mật ý.

Đột nhiên, ngay tại một khắc hoan hô thắng lợi, chỉ nghe mặt đất chấn động, mọi người yên tĩnh chậm rãi nhìn đến tiền phương đại binh mãnh liệt đáng đến, đúng là Gia Luật Hằng lại dẫn hơn mười vạn đại binh còn sót lại vọt tới.

“Tất cả binh lính đã chuẩn bị xong,Tiểu Tân, nàng đi lên thành lâu chỉ huy.”Sắc mặt của Lâu Lan nghiêm túc,hồng bào ở trên người quay cuồng tung bay, phất qua gò má bạch ngọc bàn kinh diễm.

Mọi người quỳ xuống đất tiếp nhận mệnh lệnh,Tra Tiểu Tân cùng hắn nhìn nhau, liền dùng sức gật đầu,sau đó chạy nhanh đến thành lâu.

Nhìn thấy nàng rời đi,chỉ vài bước Lâu Lan đã lập tức bay lên bạch mã ngồi xuống, tay cầm trường mao, chỉ thẳng về phía trước: “Tiến!” Một chữ lại tràn ngập lực lượng vô hạn, vô số binh lính ào ào xông lên trước.

Nhìn ra xa , chỉ thấy hai đoàn nhị hỏa chi chít người chậm rãi dung hợp cùng một chỗ,giết, tranh đấu, mã minh phong tiêu, máu tươi văng khắp nơi. Mà ngay khi bọn lính đối kháng,Lâu Lan và Gia Luật Hằng cũng ở trên ngựa đánh lẫn nhau, số chiêu mau chuẩn, tàn nhẫn và mãnh liệt, hai bên tương xứng, khói đen nồng đậm đem tấm ảnh đẫm máu này che giấu, trời vẫn xanh,mây vẫn trắng, ai cũng nhìn không thấy nơi này đang giết chóc.

“Vương tử, người lui ra, ta đến!” Vài tên tướng quân che phía trước Gia Luật Hằng cùng đối kháng Lâu Lan.

Bởi vậy Gia Luật Hằng mới có thể rút lui đến chỗ an toàn, một trương tuấn nhan nhiễm máu có vài phần cuồng lệ, quyến loạn, nhìn cảnh chém giết không ngừng trước mắt,tim hắn chậm rãi yên tĩnh,con ngươi đen nhìn lên nữ tử áo trắng trên thành lâu không ngừng vung cờ chỉ huy, nàng rất tốt đẹp, mảnh mai.

Bên tai lại lại lần nữa truyền đến vài tiếng nức nở, không ngừng có người ngã xuống.

Tay cầm tên đang run đẩu, hắn vẫn là trấn định đem cung nỏ chậm rãi giơ lên trước mắt bản thân nhắm ngay về phía bóng trắng, trái tim kinh hoàng, chỉ cần nàng chết, Lâu Lan sẽ mất đi chống đỡ duy nhất, chiến tranh về sau sẽ bất chiến tự bại.

“Gia Luật Hằng!” Tầm mắt Lâu Lan thông qua trùng trùng binh mã nhìn thấy hắn đang chuẩn bị bắn tên, nhất thời điên cuồng hét ra tiếng, mái tóc mị loạn bay che khuất mắt phượng kinh hoàng.

Tất cả ồn ào náo động ở giờ khắc này đếu yên tĩnh .

Gia Luật Hằng nín thở nhắm thẳng về phía nữ tử kia,tay nắm chữ tên chậm rãi nới ra, tên rời cung như tia chớp triều hướng về phía bóng trắng bay đi

Hình ảnh dường như ngừng lại, tất cảm thanh âm đều biết mất.

Vẻ mặt của Lâu Lan một khắc kia cứng ngắc hóa đá, há miệng rống giận, sau đó giục ngựa chạy như điên về phía tường thành, áo bào màu đỏ giống máu quay cuồng, yêu loạn lệ khí.Gia Luật Hằng lẳng lặng nhìn màn này,màu đen trong mắt giờ khắc này dần dần giản ra, hắn nhấc tay, sau đó nhẹ nhàng vung tay.Người đứng ở phía sau hiểu ý, lại thấy mấy mũi tên bắn ra liên tục không ngừng, trong đó có một số trúng chính giữa đùi của Lâu Lan, nhưng là hắn lại giống như không phát giác,giục ngựa như điên tiến thẳng về phía trước.

“Tiểu Tân! ! !” Tiếng hô từ yết hầu hắn bay ra, Lâu Lan hồng hai mắt nhìn nữ tử trên thành lâu, ngũ quan tuấn diễm dần dần uốn éo.

Danh sách các phần:
Phần 1Phần 2Phần 3Phần 4Phần 5Phần 6Phần 7Phần 8Phần 9Phần 10Phần 11Phần 12Phần 13Phần 14Phần 15Phần 16Phần 17Phần 18Phần 19Phần 20Phần 21Phần 22Phần 23Phần 24Phần 25Phần 26Phần 27Phần 28Phần 29Phần 30Phần 31Phần 32Phần 33Phần 34Phần 35Phần 36Phần 37Phần 38Phần 39Phần 40Phần 41Phần 42Phần 43Phần 44Phần 45Phần 46Phần 47Phần 48Phần 49Phần 50Phần 51Phần 52Phần 53Phần 54Phần 55Phần 56Phần 57Phần 58Phần 59Phần 60Phần 61Phần 62Phần 63Phần 64Phần 65Phần 66Phần 67Phần 68Phần 69Phần 70Phần 71Phần 72Phần 73Phần 74Phần 75Phần 76Phần 77Phần 78Phần 79Phần 80Phần 81Phần 82Phần 83Phần 84Phần 85Phần 86Phần 87Phần 88Phần 89Phần 90Phần 91Phần 92Phần 93Phần 94Phần 95Phần 96Phần 97Phần 98Phần 99Phần 100Phần 101Phần 102Phần 103Phần 104Phần 105Phần 106Phần 107Phần 108Phần 109Phần 110Phần 111Phần 112Phần 113Phần 114Phần 115Phần 116Phần 117Phần 118Phần 119Phần 120Phần 121Phần 122Phần 123Phần 124Phần 125Phần 126Phần 127Phần 128Phần 129Phần 130Phần 131Phần 132Phần 133Phần 134Phần 135Phần 136Phần 137Phần 138Phần 139Phần 140Phần 141Phần 142Phần 143Phần 144Phần 145Phần 146Phần 147Phần 148Phần 149Phần 150Phần 151Phần 152Phần 153Phần 154Phần 155Phần 156Phần 157Phần 158Phần 159Phần 160Phần 161Phần 162Phần 163Phần 164Phần 165Phần 166Phần 167Phần 168Phần 169Phần 170Phần 171Phần 172Phần 173Phần 174Phần 175Phần 176Phần 177Phần 178Phần 179Phần 180Phần 181Phần 182Phần 183Phần 184Phần 185Phần 186Phần 187Phần 188Phần 189Phần 190Phần 191Phần 192Phần 193Phần 194Phần 195Phần 196Phần 197Phần 198Phần 199Phần 200Phần 201Phần 202Phần 203Phần 204Phần 205Phần 206Phần 207Phần 208Phần 209Phần 210Phần 211Phần 212Phần 213Phần 214Phần 215Phần 216Phần 217Phần 218Phần 219Phần 220Phần 221Phần 222Phần 223Phần 224Phần 225

Tags: , , , , ,

Bình luận

Có thể bạn cũng muốn đọc

Thể loại

Top 10 truyện hay nhất