Truyện tình ở trang web TruyệnNgônTình.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, với nhiều thể loại hấp dẫn. Cùng nhau đắm chìm trong cảm xúc của tình yêu nào các bạn ơi!
Truyện tình » Truyện dài - Tiểu thuyết » Hoàng Vi » Phần 2

Hoàng Vi

Phần 2

Tối đang ngồi nhai cuđơ nhỏ cho, online facebook. Thấy nhỏ post cái stt mới: “Cảm ơn cứu tinh quần đùi hoa”. Mình sướng râm ran. Thầm cảm ơn cái xe đạp đã giúp mình làm hòa. Ngồi rung đùi thích chí mãi. Nhỏ tên Vi, nhìn cũng dễ thương, xinh xắn ghê. Ngồi lần mò xem hết đống ảnh của nhỏ, đọc note nhỏ viết, càng thấy có cảm tình. Mình liều pm hòm tin nhắn của nhỏ.

– Này hàng xóm, đang làm gì đấy?

– Nhổ lông nách!

Bó tay! Đùa kiểu gì vậy trời? Mà chắc nhỏ nói thật đó. Nhỏ này là mê nhổ lông lắm. Hồi trước có lần mình còn thấy nhỏ cạo lông chân cơ. Nhỏ pm tiếp:

– Thế còn đằng ấy?

– À… ờ… Đang uốn éo luyện hàng =))

Nhỏ ỉm đi một lúc, mình cũng không biết nói gì. Lúc sau nhỏ lại pm…

– Này ấy ơi! Ấy sợ gì nhất?

– Tớ á? – Suy nghĩ 1 lúc – Hừ, sợ rán!

– Rán cá, rán đậu á?

– Không, dở à? Gián, con Gián ý. Con gián bò lồm ngồm ý. Nhìn ghê chết…

– Ờ vậy hả?

– Hỏi chi?

– Thích thì hỏi.

Rồi nhỏ lại ỉm đi. Lúc sau mình thấy tiếng nhỏ gọi ở ngoài ban công. Mình mở cửa đi ra ban công. Nhỏ nhìn thấy mình cười tươi rói. Mình cười lại. Nhỏ định làm gì vậy trời? Mình ngồi ghé lên lan can. Mình với nhỏ hỏi han nhau vài thứ, chuyện trường lớp học hành. Thỉnh thoảng nhỏ lại cười tít mắt, nhăn mũi. Nhìn dễ thương khiếρ cả người. Ngồi một lúc ngoài gió lạnh, vì mặc mỗi cái áo ba lỗ nên mình hắt xì liền vài cái. Nhỏ liền chạy vô phòng, lúc ra cầm cái áo đồng phục mình cho nhỏ mượn hồi sáng, đã được gấp gọn gàng, đưa cho mình. Còn nhẹ nhàng dặn dò:

– Ấy mặc đi, lạnh đó!

Mình hớn hở đón áo từ tay nhỏ, khoác lên người luôn. Nhỏ nhìn mình cười cười. Ủa sao nhìn không giống nụ cười hiền hiền vậy?

Mình đang đứng nghĩ xem nên nói gì với nhỏ bây giờ. Tim mình đang đập thình thịch à. Bỗng thấy trong người nhột nhột ngứa ngứa. Hình như trong người bình đang có cái gì đó lúc nhúc. Rợn dựng tóc gáy. Ngại không dám manh động gì trước mặt nhỏ, mình cố đứng im, nhưng càng ngày càng cảm thấy rõ ràng có gì đó trong áo mình. Nhỏ Vi đứng chống tay vào lan can chăm chú nhìn mình làm mình càng thấy nóng bức.

Mẹ ơi… Rõ ràng là có cái gì trong áo mình thật. Người mình gai hết cả lên. Vội lột áo ra vứt trước mặt. Âu mai gót.

Con chó… Thôi chết chửi bậy… Con nhỏ hàng xóm trời đánh. Dám nhét gián vào áo rồi đưa mình mặc. Khỏi phải nói, mình nhảy nhởn hét ầm lên. Mình không sợ gì trên đời, ngoài gián. Hồi bé tu siêu nước bị con gián chui trong vòi siêu chảy tọt vào mồm mà mình kinh hãi ám ảnh tới tận giờ.

Sao trời đất quỷ thần nặn ra được con nhỏ hàng xóm ác như con tê giác kia vậy? Nhỏ nhìn mình cười ngặt nghẽo, trong khi mặt mình xanh như đít nhái. Mẹ mình dưới nhà nghe thấy tiếng hét với tiếng chân mình dậm cồm cộm xuống nền nhà, gọi với lên:

– Lại lên cơn điên hả Hoàng?

– Mẹ ơi!!! Gián!!!

– Tao lên bỏ gián vô mồm mày giờ. Im đi!

Mình chỉ thiếu nước khóc thôi. Chưa bao giờ thấy thằng con trai nào khốn như mình lúc này.

– Ê nhỏ kia? Mày chơi gì ác vậy?

Nhỏ vẫn ôm bụng cười. Mình không thể nghĩ chỉ vài phút trước tim mình còn đập tưng tưng vì nhỏ. Mặt giả nai dễ sợ. Nhìn nhỏ cười nhe hết cả hàm răng nanh ra, ghê gai người.

– Thích vậy! Được không?

– Thế thì đừng mơ đằng này trả áo nha.

– Đây mua hai cái mới rồi. Cứ giữ làm của tin trong nhà đi nha.

Mình đơ! Thua tập thứ mấy rồi mình cũng không biết nữa. Vuốt vuốt vai với lưng xem còn con gián nào không. Hậm hực bực bội. Chỉ muốn xé xác nhỏ cho bõ ghét.

– Này nha. Mới sáng đằng này sửa xe cho đằng ấy nha. Vô ơn vậy đó hả?

– Tưởng chị hỏng thật đó hả? Chị lừa đó ku.

Nói chuyện với nhỏ này lúc nữa chắc đầu mình phòi óc ra mất. Mình vào phòng đóng cửa cái RẦM. Nằm vật ra giường mà vẫn nghe thấy điệu cười của nhỏ vang vang ngoài cửa sổ.

Nãy giờ mẹ gọi mình ầm ĩ cả lên. Mình vừa ló mặt ra khỏi nhà tắm mẹ đã quát một chàng hỏi mình làm gì trong nhà tắm lâu vậy. Mình mếu máo, mặt nhăn như quả táo tàu ngâm rượu.

– Dạ con tắm!

– Cả năm có thấy mày tắm đâu? Hôm nay dở quẻ…

– Con bị gián chui vào người.

– Thế thì từ nay ngày nào tao cũng bắt gián nhét vô người mày…

Trên đời này có hai người đàn bà ác nhất thế gian. Là nhỏ hàng xóm và mẹ mình. Vào giường trùm chăn kín đầu. Chân vẫn đau buốt, mũi vẫn sưng tím. Hôm nay lại được lũ gián làm mẩn đỏ hết người. Mình phải nói là thân tàn ma dại. Con nhỏ này được nha. Mình không trả thù thiên hạ khinh mình. Đời thủa nhà ai một thằng con trai lắm trò như mình bị một con nhỏ kém 2 tuổi troll đủ kiểu.

Cả ngày đi học không nghe được gì lọt tai. Chỉ mải kiếm cách trả thù nhỏ. Cứ nghĩ đến cảm giác lũ gián bò quanh mình là óc mình lại sôi lục bục. Nhưng trả thù kiểu gì đây hả trời. Nóng trong người.

Chiều rong xe về. Về hơi sớm nên đường không tắc. Tới gần nhà, đang lẩm nhẩm hát lãng mạn tí thì nghe tiếng nhỏ gọi tru tréo đằng sau.

– Hoàng ơi, đợi Vi với!

Lại trò gì đây trời? Lại còn xưng Hoàng với Vi? Nghe rợn tận chân lông.

– Cho Vi đi cùng nha. 1 Đoạn thôi.

– Không cho. Đâu thiếu đường. Tránh xa tao ra…

– Tui đang bị 2 tên dở hơi bám theo. Chìa tay ra giúp người ta đi mà!

Ngoảnh lại thấy hai tên đầu trâu mặt ngựa ga rè rè ngay gần một đoạn. Nhìn cũng không nguy hiểm lắm, chắc thấy nhỏ dễ thương bám theo làm quen xin số. Chớ đường này không vắng người bọn này không dám cướp của hay hấp diêm giữa ban ngày đâu. Quay ra nhỏ, nhỏ nhe răng ra cười. Trông phát ghét. Mình rồ ga đi trước. Bỏ mặc nhỏ tròn mắt đằng sau. Lần này thì chết với anh nha nhóc.

Về đến nhà, vứt cặp xuống bàn, ngồi thườn ra ghế. Cũng thấy lo lo. Để mặc nhỏ cho hai thằng mặt lợn, nghĩ cũng ghê. Nhỡ đâu nhỏ có mệnh hệ gì mình cũng ăn năn cả đời. Nhưng nhỏ này cũng lắm trò, không biết có thoát thân được không nữa. *Văng tục*. Vì gái mà mấy ngày nay đau hết đầu. Còn đâu những tháng ngày yên ả hưởng thụ của mình ngày xưa. Cuộc sống của mình vốn dĩ êm như một cuộn len. Tự nhiên nhỏ xuất hiện như con mèo điên, vò rối tung cuộn len ấy lên. Giờ làm sao ngồi cuộn lại từ đâu bây giờ?

Ra cổng hóng, vẫn chửa thấy nhỏ về. Chẳng nhẽ lại phóng xe ra xem? Dở người! Như thế nhỏ chửi điên. Mà hôm nay lại làm nhỏ lên cơn rồi. Không biết tối về có bị nhỏ hành không. Đi tới đi lui vẫn chưa thấy nhỏ hiện hình. Máu trong người mình chuẩn bị sôi lên rồi đấy.

Kia rồi. Nhỏ lững thững đằng xa. Ủa sao xe có không đi mà dắt bộ kia? Mình náu ở cổng nhìn nhỏ. Thấy có lỗi quá. Chợt nhớ đến sáng qua nhìn thấy nhỏ khóc lúc mình sửa xe. Là khóc thật chứ không phải giả bộ gì. Một phút duy nhất trong ngày thấy nhỏ bé bỏng yếu ớt. Giờ một phút ấy lại quay lại. Nhỏ bé như một con mèo, con mèo này tạm thời không điên. Nhìn nhỏ đi chậm chậm dưới bao nhiêu là lá rụng, tim mình cũng rụng từng mảng rồi. Mong nhỏ nhanh về tới cổng chứ tim mình rụng hết lấy gì mà thở.

Nhỏ mở cổng đi vào. Coi bộ bị hai thằng mặt lợn kia chèn ngã xe rồi. Tay áo bẩn toàn đất. Đang nghía nhỏ, tự nhiên nhỏ quay ra lườm mình. Mình giật người đứng thẳng lên, đầu cụng vô thành tường đau nứt óc. Nhỏ lườm mình lâu lắm. Mình lúc đầu không biết làm gì, đứng xoa đầu nhìn nhỏ. Gì chứ? Hại mình từng ấy vụ, giờ mình đập lại một lần mà nhìn nhau thù hận thế? Vô lý! Nhỏ dựng xe đi vào nhà. Bỏ mặc mình ngoài sân, đứng dưới bao nhiêu là lá rụng.

Tối nay ăn cơm chẳng ngon gì hết. Trệu trạo nhai cơm như nhai vải. Mẹ quay sang kể chuyện…

– Qua Hoàng ngủ say thế? Không nghe tiếng gì à?

– Tiếng gì mẹ?

– Chồng cô Thi về gây sự. Say khướt. Đánh đập hai mẹ con nó đến khổ.

– Dạ…

– Dụ thằng mất dậy nó ký đơn ly hôn mãi không được. Ừm… Cứ như bố mày… chính ra lại hay…

Mình ứ ở cổ không nuốt được thêm gì luôn. Uống xong hớp nước canh, chào mẹ đi lên phòng. Ngồi online chẳng thấy nhỏ đâu. Mình hối hận về chuyện hôm qua quá. Mình đúng là thằng đàn bà. Đi chấp đứa con gái, không biết ngượng.

Ngó ngó ra ban công cũng không thấy phòng nhỏ bật điện. Mình lang thang lên sân thượng hít thở.

Nhỏ đang ngồi trên đó. Ngồi thu lu một góc, tay bó gối, gục mặt xuống. Chắc đang khóc rồi. Mình đứng đơ người ở cửa sân thượng. Đứng không được mà ngồi cũng không xong. Thành ra mình vừa đứng vừa ngồi, cứ khum khum như đi đánh rậm.

Mình chẳng biết làm gì. Mọi bực tức, kế hoạch trả thù tự nhiên vỡ hết. Con mèo điên không vò cuộn len nữa. Nhưng nó… tự rối! Mình muốn làm gì đó, nhưng lại không biết làm gì.

Bỏ xuống phòng nằm 1 lúc. Thấy ngoài ban công có tiếng động. Mình bật dậy dò dẫm ra xem. Mở cửa ra đã thấy nhỏ ngồi đung đưa chân, vắt vẻo trên lan can. Khóc xong rồi á? Thay đổi nhanh vậy trời?

– Ê, ngồi đó ngã lộn cổ chết thì sao?

Nhỏ quay sang nhìn mình. Mắt đỏ hoe. Nhưng miệng thì cười cười.

– Đêm qua sợ quá không dám lấy áo vào hả?

– Không thèm! Vứt luôn!

– Đây giặt cho rồi. Cầm vào cất đi.

Nhìn thấy cái áo gấp gọn mà mình muốn khóc thét. Nhỏ này lại định quậy gì nữa đây.

– Ê này, đây không đùa đâu nha. Chơi ác vừa thôi. Trong áo lại có thằn lằn rắn rết chứ gì?

Nhỏ cứ cười mình hoài. Rũ áo ra phẩy phẩy cho mình xem.

– Có cần đây mặc thử cho luôn không?

– Thôi khỏi, tặng luôn đấy! Thấy nó là ký ức hãi hùng lại ùa về đục óc. Ai dám mặc.

– Cho đây luôn ấy hả?

– Ừ.

– May quá, tự nhiên được cái giẻ lau!

Nhỏ cười. Tiếng cười vang vang trong gió. Mình vẫn cảnh giác đứng xa xa nhỏ. Nhỏ này nguy hiểm lắm. Đứng gần thế nào cũng bị quậy như chơi. Nhỏ hôm nay cũng không nói chuyện nhiều. Giọng còn ngạt ngạt do khóc. Muốn hỏi xem hôm qua bị ngã xe có làm sao không mà lưỡi cứng đơ. Muốn xin lỗi một câu mà tắc cổ. Không nói nổi.

Nhỏ không nhìn mình nữa. Cứ ngồi đung đưa chân, nhìn ra xa. Mình tự nhiên thành ra thừa thãi. Đứng đây hơi vô duyên, vào phòng cũng không tiện. Đành ghé mông ngồi lan can nhà mình, tay dứt mấy ngọn tường vi phất phơ trước mặt.

– Tường Vi sắp nở rồi!

– Hả? Ừ… Ờ… Mà từ sau định nói gì thì ho một cái. Giật mình tí ngã.

– Ha ha. Nhát chết!

Lại im một lúc. Nhỏ này hài. Nói thì nói một tràng đi xem nào. Thi thoảng thốt ra câu rồi im bặt.

– Đằng ấy có sách học tốt Toán không?

– Không! Đây chỉ có sách học tốt môn Chào cờ thôi.

Nhỏ lại cười. Mình cũng cười. Lần này không im theo nhỏ nữa. Mình tự động bắt chuyện tiếp…

– Sao? Hỏi sách làm gì?

– Mai nhiều bài tập. Nay không hứng làm…

Ở phải rồi! Tâm trạng không tốt lấy đâu hứng học.

– Thế đưa đây làm cho!

– Làm được không?

– Này! 2 năm trước đây cũng học lớp 11 đó.

– Bày đặt!

Nhỏ đi vào phòng, ôm ra tập vở đưa cho mình. Mình cầm tập vở, đang định đi vào phòng thì nhớ ra, vội đặt tập vở lên thành lan can, hốt hoảng hỏi:

– Này, trong đó mà có nhét gián là tui xé nát vở luôn nha!

Nhỏ lại cười rồi. Ôm bụng cười ngặt nghẽo. Tôi như thằng khùng đứng giữa ban công nhìn nhỏ. Quê dã man!

Ôm đống vở vào phòng mà lòng mát như có gió. Chữ nhỏ đẹp ghê. Lê Hoàng Vi. Ế! Tên đệm của nhỏ là tên mình. Hoàng Vi! Nghe hay quá!

Bố mình về thăm nhà vào sáng sớm. Vừa vặn lúc mẹ mình mới rời khỏi nhà. Bố vẫn thế. Vẫn ít nói và nhẹ nhàng như hồi còn ở với hai mẹ con.

– Hoàng dạo này học hành thế nào?

– Dạ được ạ!

– Lê Hoàng Vi! Của ai đây con?

Bố nhìn tập vở trên bàn uống nước rồi hỏi mình. Mình vừa nhai bánh mì vừa trả lời lấy lệ.

– Bạn con đó bố, nhờ con giảng bài giúp.

Bố vừa xếp đồ vào tủ lạnh, vừa hỏi…

– Con có bạn gái rồi hả?

– Bố hỏi kỳ vậy, không đúng đâu!

Bố cười!

– Không sao! Con vui là được.

Bố cho tiền nhưng mình không cầm. Bố chào mình. Mình cũng không tiễn. Từ ngày bố mẹ ly hôn, mình đã mong bố đừng về đây nữa. Cứ thỉnh thoảng về, mua cho nhà một vài thứ, dặn dò mình một vài câu rồi đi. Hụt khó tả.

Nhỏ đứng đợi mình ở cổng. Mình đưa tập vở cho nhỏ. Tâm trạng khó chịu từ khi bố về, mình cũng chẳng muốn nói gì luôn. Dắt xe ra cổng vẫn thấy nhỏ đứng đợi. Mình hơi gắt:

– Còn chi nữa? Bộ muốn làm cho cả bài ngày mai hả?

– Không! Cho đi nhờ nha! – Nhỏ nhìn mình cười nhăn mũi.

– Không cho! Xe đâu?

– Bữa trước bị ngã hỏng rồi!

Nói xong nhỏ trèo lên xe mình luôn. Choáng! Mà ghê nha! Còn chuẩn bị mũ bảo hiểm nữa. Rõ ràng nhỏ lập kế hoạch chặn mình từ trước rồi.

Đèo nhỏ nên chạy chậm chậm. Nãy nhìn thấy mắt nhỏ vẫn còn đỏ. Chắc đêm qua vẫn khóc. Nhỏ ngồi im re đằng sau xe. Có lúc lặng tới mức mình phải ngoảnh lại xem nhỏ còn ngồi đó không.

– Nhìn gì đó? Tập trung lái xe đi…

– Ờ, thỉnh thoảng ngó xem đã rơi chưa. Cứ im ỉm thấy sợ.

Nhỏ lại cười. Nụ cười nhàn nhạt. Mình không bắt chuyện nữa. Để mặc mình và nhỏ quẩn quanh với những suy nghĩ của riêng mỗi người. Ai ngờ đâu phía trước kia, sẽ có những cơn bão ập tới đè nặng lên vai của mình và nhỏ.
Nhà nàng ở cạnh nhà tôi…

Cách nhau một giậu mồng tơi xanh rờn…

Hai người sống giữa cô đơn…

Hình như nàng có nỗi buồn giống tôi…

Tags: , , , , , , , , ,

Bình luận

Có thể bạn cũng muốn đọc

Thể loại

Top 10 truyện hay nhất