Truyện tình ở trang web TruyenTinh.Net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, với nhiều thể loại hấp dẫn. Cùng nhau đắm chìm trong cảm xúc của tình yêu nào các bạn ơi!
Truyện tình » Truyện dài - Tiểu thuyết » Bảo Bảo Vô Lương Bà Mẹ Mập Là Của Ta

Bảo Bảo Vô Lương Bà Mẹ Mập Là Của Ta

Phần 1

Sau lần tự sát thứ 18 không thành công, Phong Linh đặt mông ngồi phịch xuống đất, khóc đến hôn thiên ám địa.

“Mẹ nó! Người ta xuyên, ta cũng xuyên! Tại sao lại cho ta một cơ thể có xương to như thế?”.

Hai nha hoàn bên cạnh thật cẩn thận nói: “Vương Phi, người không thoải mái chỗ nào? Có cần gọi đại phu đến không?”.

“Mỡ của ta đau!”.

Sau khi gầm lên một tiếng, Phong Linh di chuyển thân thể gần 200 cân đi vài bước chạy thẳng tới hồ sen trong hoa viên.

Mục tiêu của nàng hôm nay chính là tự vẫn! Người mập như thế này nàng còn sống làm gì nữa! Nàng không tin với thể trọng như thế này có người có thể vớt nàng lên!

Nếu ông trời có mắt thì hãy để cho nàng xuyên thêm một lần nữa, nếu không thì nàng phải đến Địa phủ vậy!

Lên cầu, cởi quần áo, dang tay, rơi tự do vào nước, chìm tới đáy.

“Có ai không? Vương Phỉ nhảy hồ tự vẫn rồi! Mau tới cứu người!”. Hai nha hoàn gấp gáp đứng trên cầu kêu to. Ngay sau đó Phong Linh từ trong hồ đứng lên.

Vấn Xuân và Sơ Hạ vội vàng chạy tới: “Vương phi, Vương phi, người không sao chứ? Mau lê đây!”.

Phong Linh đưa tay vuốt nước trên mặt, gắt lên: “Mẹ nó! Muốn chết còn khó hơn giảm cân!”.

Tốn công sức bò lên bờ, vửa ngẩng đầu gặp một ánh mắt tỏ vẻ khinh miệt.

Phong Linh nhếch miệng, sống lưng thẳng tắp rất có cốt khí, tránh ánh mắt cao ngạo nói: “Vấn Xuân, một lát nữa nói với quản gia ao này cạn quá, muốn bơi lội tay chân cũng gò bó”.

Vấn Xuân sững sờ đáp: “A, vâng, vương phi”.

Dạ Dập Tuyên nâng con ngươi đen, khinh thường nhướn mày, đến bên cạnh nàng không nhanh không chậm nói: “Thân hình tốt như Vương phi thì dù có nhảy sông cũng không phát huy được!”.

Mẹ nó! Cái đồ con nít thất đức!

Phong Linh quay người lại đối mặt cùng hắn, rất có bộ dạng Thái Sơn áp đỉnh [1], không khách khí dùng đầu ngón tay to tròn chọt chọt vào lồng ngực của hắn: “Tiểu tử, bàn về vai vế thì ngươi phải gọi ta một tiếng chị dâu. Đừng tưởng ngươi thay huynh ngươi bái đường với ta rồi lên mặt nhé! Ngươi ở đây không lớn không nhỏ, có tin là ta sẽ đuổi ngươi ra khỏi Vương Phủ hay không?”.

[1] Thái sơn áp đỉnh: tạo áp lực

Dạ Dập Tuyên khó tin, trừng mắt nhìn nàng. Trong cung già trẻ lớn bé ai cũng nâng niu hắn trong lòng bàn tay! Đừng nói là quát hắn, ngay cả một câu lớn tiếng cũng chưa từng! Thế mà hôm nay hắn lại bị bà mập này dạy dỗ!

Thấy hắn tức giận trừng mình, Phong Linh nhếch mày: “Sao? So mắt to à? Cái đó dù có to hơn nữa thì cũng là hai lỗ, ngươi đâu thể dùng nó ăn cơm hay là thở?”. (Ốc: chịu câu này)

Dạ Dập Tuyên hoàn toàn tức giận, khuôn mặt tuấn tú tức đến mức vặn vẹo: “Ngươi dám nói chuyện như thế với ta?”.

Thấy Tuyên Vương nổi giận như vậy, Vấn Xuân và Sơ Hạ bị dọa sợ, nắm ống tay áo Phong Linh: “Vương phi, người nên trở về phòng thay quần áo!”.

Phong Linh hai tay chống nạnh ngẩng đầu lên nói: “Tại sao không dám? Trên có Hoàng đế, dưới có bách tính bình dân, ngươi ở giữa coi mình là ai hả? Hơn nữa đây là Hàm Vương phủ, ta là Hàm Vương phi, huynh của ngươi không có ở đây thì nơi đây sẽ do ta định đoạt! Muốn về phòng sám hối hay rời khỏi đây!”.

“Ngươi ——”.

“Ngươi cái gì mà ngươi? Còn không mau trở về phòng!”. Phong Linh cười lạnh lùng. “Sơ Hạ!”.

Sơ Hạ giật mình bước lên đáp: “Vâng thưa Vương phi”.

“Đóng cửa! Thả chó!”.

Hai nha hoàn hít một hơi lãnh khí, Vương phi muốn gây sự với Tuyên vương.

Dạ Dập Tuyên mặt xanh lét, đã bao giờ hắn bị đối xử như thế? Nhưng mà hết lần này đến lần khác nàng đều nói đúng, nàng là chị dâu của hắn, cho dù bất mãn hắn cũng không làm được gì!

“Tốt!”. Dạ Dập Tuyên rất tức giận nói: “Nhiếp Tố Tố, ngươi nghe rõ ràng cho ta! Chờ sau khi Vương huynh trở lại, ta nhất định sẽ làm cho hắn bỏ ngươi!”. Sau đó xoay người tức giận về phòng.

“Thảm rồi, thảm rồi”. Vấn Xuân gấp đến độ muốn khóc. “Hàm Vương rất thương Tuyên Vương, chỉ cần Tuyên Vương nói ra là không có gì Hàm Vương không làm được! Làm sao bây giờ!”.

Sơ Hạ cũng oán giận nói: “Vương phi, người nhất định phải đối chọi với Tuyên Vương sao? Đắc tội với hắn Vương phi không được cái gì tốt cả”.

“Hắn nhỏ nhen, tự mình kiếm chuyện ta có biện pháp gì?”. Phong Linh phiền lòng khoát tay. “Đi, chúng ta về phòng ăn điểm tâm!”.

“Đúng rồi!”. Sơ Hạ nhớ đến tin đồn mình vừa hỏi thăm được, hưng phấn nói: “Ta nghe bọn thị vệ nói sáng mai Hàm Vương sẽ trở lại”.

“A”. Vấn Xuân hưng phấn nói. “Vậy thì tối mai Vương gia và Vương phi sẽ động phòng hoa chúc rồi!”.

“Đúng vậy đúng vậy!”.

“Ha ha, thật tốt quá!”.

Nhìn hai nha hoàn đang huơ chân múa tay, Phong Linh nhàm chán ngáp một cái. Làm ơn! Động phòng hoa chúc chính là cởi hết y phục tạo em bé ư! Với thân thể to lớn của nàng, nhất định sẽ dọa Dạ Vô Hàm vô năng [2].

[2] ý chị là không có khả năng làm chuyện cần làm vào đêm động phòng hoa chúc.

Danh sách các phần:
Phần 1Phần 2Phần 3Phần 4Phần 5Phần 6Phần 7Phần 8Phần 9Phần 10Phần 11Phần 12Phần 13Phần 14Phần 15Phần 16Phần 17Phần 18Phần 19Phần 20Phần 21Phần 22Phần 23Phần 24Phần 25Phần 26Phần 27Phần 28Phần 29Phần 30Phần 31Phần 32Phần 33Phần 34Phần 35Phần 36Phần 37Phần 38Phần 39Phần 40Phần 41Phần 42Phần 43Phần 44Phần 45Phần 46Phần 47Phần 48Phần 49Phần 50Phần 51Phần 52Phần 53Phần 54Phần 55Phần 56Phần 57Phần 58Phần 59Phần 60Phần 61Phần 62Phần 63Phần 64Phần 65Phần 66Phần 67Phần 68Phần 69Phần 70Phần 71Phần 72Phần 73Phần 74Phần 75Phần 76Phần 77Phần 78Phần 79Phần 80Phần 81Phần 82Phần 83Phần 84Phần 85Phần 86Phần 87Phần 88Phần 89Phần 90Phần 91Phần 92Phần 93Phần 94Phần 95Phần 96Phần 97Phần 98Phần 99Phần 100Phần 101Phần 102Phần 103Phần 104Phần 105Phần 106Phần 107Phần 108Phần 109Phần 110Phần 111Phần 112Phần 113Phần 114Phần 115Phần 116Phần 117Phần 118Phần 119Phần 120Phần 121Phần 122Phần 123Phần 124Phần 125Phần 126Phần 127Phần 128Phần 129Phần 130Phần 131Phần 132Phần 133Phần 134Phần 135Phần 136Phần 137Phần 138Phần 139Phần 140Phần 141Phần 142Phần 143Phần 144Phần 145Phần 146Phần 147Phần 148Phần 149Phần 150Phần 151Phần 152Phần 153Phần 154Phần 155Phần 156Phần 157Phần 158Phần 159Phần 160Phần 161Phần 162Phần 163Phần 164Phần 165Phần 166Phần 167Phần 168Phần 169Phần 170Phần 171Phần 172Phần 173Phần 174Phần 175Phần 176Phần 177Phần 178Phần 179Phần 180Phần 181Phần 182Phần 183Phần 184Phần 185Phần 186Phần 187Phần 188Phần 189Phần 190Phần 191Phần 192Phần 193Phần 194Phần 195Phần 196Phần 197Phần 198Phần 199Phần 200Phần 201Phần 202Phần 203Phần 204Phần 205Phần 206Phần 207Phần 208Phần 209Phần 210Phần 211Phần 212Phần 213Phần 214Phần 215Phần 216Phần 217Phần 218Phần 219Phần 220Phần 221Phần 222Phần 223Phần 224Phần 225Phần 226Phần 227Phần 228Phần 229Phần 230Phần 231Phần 232Phần 233Phần 234Phần 235Phần 236Phần 237Phần 238Phần 239Phần 240Phần 241Phần 242Phần 243Phần 244Phần 245Phần 246Phần 247Phần 248Phần 249Phần 250Phần 251Phần 252Phần 253Phần 254Phần 255

Tags: , , , ,

Bình luận

Có thể bạn cũng muốn đọc

Thể loại

Top 10 truyện hay nhất